Người thương binh nuôi cả làng bằng nghề mộc
Ông Phúc bị thương nặng trong một trận đánh năm 1972 tại Quảng Trị, mất một phần chân trái. Những ngày đầu sau chiến tranh, ông sống trong mặc cảm và khó khăn.
Không đầu hàng số phận, ông học nghề mộc. Ban đầu chỉ là sửa bàn ghế cho hàng xóm, dần dần tay nghề của ông nổi tiếng khắp vùng.
Ông mở xưởng nhỏ, nhận thanh niên thất nghiệp vào học nghề miễn phí. Đến nay, hàng chục người đã có công việc ổn định từ xưởng mộc của ông.
Ông bảo: “Mất một chân, nhưng không thể mất ý chí.”



