Bài viết

NGƯỜI THƯƠNG BINH SUỐI QUYỀN – TIẾNG KHÈN GIỮA ĐẠI NGÀN

Lào Cai22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lù Văn Chơ, sinh năm 1950, quê ở xã cũ Suối Quyền, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một thương binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hơn năm mươi năm đã trôi qua nhưng những ký ức về chiến tranh vẫn còn nguyên trong tâm trí ông, giống như tiếng khèn Mông vang vọng giữa núi rừng quê hương mỗi chiều xuống.

Sinh ra trong một gia đình làm nương nghèo ở vùng cao Suối Quyền, tuổi thơ của ông Chơ gắn liền với ruộng bậc thang, những con suối và tiếng khèn gọi bạn mỗi mùa xuân. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng trong bản là người thổi khèn hay và chăm chỉ lao động. Thế nhưng khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh ác liệt, ông quyết định gác lại tuổi trẻ yên bình để lên đường nhập ngũ.

Năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện tham gia quân đội. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị bộ binh chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Những ngày đầu xa quê, người lính trẻ vùng cao gặp rất nhiều khó khăn vì chưa quen khí hậu nóng bức, hành quân dài ngày và cuộc sống chiến trường khắc nghiệt. Nhưng nhờ ý chí kiên cường, ông nhanh chóng hòa nhập cùng đồng đội.

Ông kể rằng thời gian chiến đấu gian khổ nhất là những tháng hành quân trong rừng sâu. Bộ đội phải mang theo lương thực, thuốc men, có khi nhiều ngày chỉ ăn cơm nắm với muối vừng. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm mới tranh thủ di chuyển. Có những đêm mưa rừng xối xả, tất cả ướt lạnh nhưng vẫn phải ôm súng ngủ giữa rừng.

Kỷ niệm khiến ông nhớ nhất xảy ra vào năm 1972. Khi ấy, đơn vị của ông đang làm nhiệm vụ chốt giữ một khu vực quan trọng thì bất ngờ bị địch tấn công dữ dội. Tiếng súng, tiếng pháo vang khắp núi rừng. Trong lúc chiến đấu, ông Chơ bị mảnh đạn găm vào chân. Máu chảy nhiều khiến ông gần như không thể đứng dậy.

Dù bị thương, ông vẫn cố gắng cùng đồng đội giữ vững vị trí cho đến khi lực lượng hỗ trợ đến nơi. Sau trận chiến, ông được đưa về tuyến sau điều trị. Vết thương khiến chân trái của ông yếu đi và ông được công nhận là thương binh.

Những ngày nằm điều trị, điều ông nhớ nhất là quê hương Suối Quyền với những buổi chiều khói bếp bay lên từ sườn núi và tiếng khèn vang vọng trong gió. Ông luôn tự nhủ phải cố gắng sống để được trở về bản làng.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với đôi chân không còn lành lặn như trước. Những năm đầu cuộc sống rất khó khăn, việc đi lại, lao động đều vất vả hơn người khác. Nhưng ông chưa bao giờ đầu hàng số phận. Ông học cách làm việc phù hợp với sức khỏe, chăm chỉ trồng lúa, nuôi gia súc và cùng gia đình vượt qua khó khăn.

Điều đặc biệt là sau chiến tranh, ông lại tiếp tục mang tiếng khèn của mình phục vụ bà con trong bản. Mỗi dịp lễ hội hay ngày vui của bản làng, ông lại thổi khèn cho thanh niên múa hát. Với nhiều người dân Suối Quyền, tiếng khèn của ông không chỉ là âm thanh của núi rừng mà còn là biểu tượng của nghị lực sống và niềm tin sau chiến tranh.

Không chỉ chăm lo gia đình, ông còn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, vận động thanh niên tránh xa tệ nạn, chăm chỉ lao động và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Ông luôn nói rằng: “Người lính trở về không chỉ sống cho mình mà còn phải sống có ích cho bản làng.”

Trong quá trình tham gia chiến đấu, ông Lù Văn Chơ được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba và nhiều giấy khen của đơn vị. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất là được nhìn thấy quê hương đổi thay từng ngày, trẻ em được đi học đầy đủ, đường bê tông đã về đến bản.

Hiện nay, dù tuổi đã ngoài bảy mươi, ông vẫn giữ thói quen mỗi chiều ngồi trước hiên nhà, thổi những khúc khèn quen thuộc giữa núi rừng Sơn Lương. Tiếng khèn ấy như nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào của người lính vùng cao Suối Quyền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn