Người thương binh "tàn nhưng không phế" nơi mảnh đất Cam Linh: Câu chuyện về bác Trịnh Xuân Mậu
Bài viết tôn vinh tinh thần dũng cảm và nghị lực phi thường của bác Trịnh Xuân Mậu (sinh ngày 31/12/1958) — người con quê hương Khánh Hòa, người thương binh đã cống hiến một phần xương máu cho Tổ quốc và tiếp tục tỏa sáng giữa đời thường tại phường Cam Linh.
Sinh ra và lớn lên trên vùng đất Khánh Hòa kiên cường, bác Trịnh Xuân Mậu lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nhiệt huyết thanh niên và tình yêu quê hương da diết. Trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng ác liệt, bác đã vượt qua bao gian khổ, hiểm nguy, sẵn sàng xông pha nơi tuyến đầu để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Trong một trận chiến cam go, bác đã bị thương và để lại một phần xương máu nơi chiến trường, trở thành thương binh. Nhưng những nỗi đau thể xác cùng vết thương chiến tranh không làm suy giảm chí khí của người lính Cụ Hồ. Rời tay súng trở về cuộc sống đời thường tại Thuận Lợi, phường Cam Linh, tỉnh Khánh Hòa, bác Trịnh Xuân Mậu tiếp tục phát huy phẩm chất bộ đội Cụ Hồ — "tàn nhưng không phế".
Bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, bác vươn lên lao động sản xuất, xây dựng gia đình và luôn đi đầu trong các phong trào tại địa phương. Sự hy sinh thầm lặng cùng ý chí vươn lên của bác Trịnh Xuân Mậu là tấm gương sáng ngời về tinh thần cống hiến, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn và lý tưởng sống vì quê hương, đất nước.


