Người thương binh tàn nhưng không phế – Ông Trần Thế Tôn
Bài 189: Người thương binh tàn nhưng không phế – Ông Trần Thế Tôn
Thương binh hạng 1/4 Trần Thế Tôn sinh năm 1952 tại xã Mỹ Xá, thành phố Nam Định, tỉnh Nam Định. Ông là một tấm gương sáng về nghị lực phi thường, đã mất hoàn toàn thị lực cả hai mắt do chiến tranh, nhưng không khuất phục số phận. Đầu năm 1972, khi chiến tranh chống Mỹ đang ác liệt, chàng thanh niên 20 tuổi Trần Thế Tôn xung phong lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào đơn vị bộ đội đặc công, chiến đấu ở chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng.
Trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương nặng, mảnh đạn găm vào đầu, làm tổn thương dây thần kinh thị giác. Sau nhiều lần điều trị, đôi mắt ông vẫn không thể sáng trở lại. Ông trở thành thương binh mù loà, tỷ lệ thương tật 81%. Tháng 11 năm 1975, ông làm đơn xin được về điều dưỡng tại gia đình. Không đầu hàng số phận, ông viết đơn xin vào làm việc tại Hợp tác xã Cải Tiến, thành phố Nam Định. Dù không nhìn thấy, ông vẫn cố gắng học nghề mộc, dùng tay cảm nhận từng đường bào, từng mối ghép. Nhờ sự kiên trì, ông đã trở thành một thợ mộc lành nghề, có thể đóng bàn ghế, tủ giường mà không cần nhìn.
Với tinh thần của một người chiến sĩ cách mạng, ông tự nhủ những mất mát đó không là kết thúc mà tạo động lực để vươn lên. Ông Trần Thế Tôn được Hội Người mù tỉnh Nam Định tặng giấy khen “Người thương binh vượt khó”. Ông là minh chứng sống động cho lời dạy của Bác Hồ “Thương binh tàn nhưng không phế”, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ học tập và noi theo. Ở tuổi 73, ông vẫn còn khỏe, vẫn tham gia các hoạt động của Hội Người mù, truyền cảm hứng cho những người cùng cảnh ngộ.


