Người thương binh Thái Bình – ông Phạm Văn Lực
ông Phạm Văn Lực, quê tại xã Đông Quý, huyện Tiền Hải. Câu chuyện về ông đã được ghi lại trong hồ sơ người có công của địa phương và được nhiều đoàn thanh niên, học sinh đến thăm, lắng nghe.
Ông Phạm Văn Lực sinh năm 1948, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi, ông hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ, tham gia vào chiến trường Quảng Trị – đường 9 – Nam Lào, nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Trong một trận đánh tháng 7 năm 1971, đơn vị của ông bị máy bay Mỹ ném bom dữ dội. Ông bị thương nặng ở chân và vai, mất máu nhiều nhưng vẫn cố gắng dìu đồng đội thoát ra khỏi vùng bom. Sau khi được cứu chữa, ông mang trên mình tỷ lệ thương tật 61%, được công nhận thương binh hạng 2/4.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương Tiền Hải với đôi chân khập khiễng. Nhưng thay vì buông xuôi trước thương tật, ông lại trở thành tấm gương sáng cho thế hệ trẻ của xã Đông Quý. Ông tham gia vào Hội Cựu chiến binh, tích cực vận động bà con xây dựng nếp sống mới, đóng góp vào các phong trào “Đền ơn đáp nghĩa”, hỗ trợ nhiều gia đình có hoàn cảnh khó khăn.
Điều khiến nhiều người kính trọng nhất chính là tinh thần lạc quan và khiêm nhường. Dù mang thương tật suốt đời, ông luôn nói:
“Các đồng đội đã nằm lại chiến trường mới là những người hi sinh lớn nhất. Tôi may mắn được trở về, vì vậy phải sống sao cho xứng đáng.”
Nhờ nghị lực phi thường, ông đã cùng gia đình vượt qua bao khó khăn, nuôi các con ăn học thành người. Gia đình ông nhiều năm liền đạt danh hiệu “Gia đình văn hóa” của xã.
Kính thưa thầy cô và các bạn,
Câu chuyện của ông Phạm Văn Lực không chỉ là câu chuyện của riêng một người thương binh, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của lòng kiên cường, tinh thần hy sinh và phẩm chất cao đẹp của người con Thái Bình trong những năm tháng chiến tranh và thời bình.
Chúng ta – những thế hệ trẻ hôm nay – cần trân trọng, biết ơn và học tập từ những tấm gương bình dị mà cao quý ấy.



