Người thương binh thầm lặng
Giữa những năm kháng chiến chống Mĩ khốc liệt; ông ngoại tôi tham gia vào lực lượng y, bác sĩ chiến trường.
Sau 1 thời gian học tập trường Y ông ngoại tôi được điều động ra bệnh viện dã chiến Nghệ An để cứu chữa các thương binh được đưa ra từ chiến trường. Thời điểm đó, đang vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến; ông ngoại tôi kể có 1 anh thương binh rất nặng cụt cả 2 tay, nhưng anh vẫn rất yêu đời ngày nào cũng bỏ hình của người yêu ra coi. Có 1 lần, bệnh viện tiếp nhận 1 thương binh rất nặng cụt 1 chân và bị chấn thương não, đồng chí này ngày nào cũng kêu gào khóc lóc, anh thương binh kia thấy thế thì ngày nào cũng đến an ủi và động viên, sau 1 thời gian đồng chí kia ổn định tâm lý thì anh thương binh cũng được đưa về hậu phương, khi chào từ biệt anh thương binh nói "sống là tốt rồi, hãy ráng mà sống cho những anh em đang nằm ngoài kia". Câu nói đó là nguồn động viên rất lớn đối với đồng chí này và với cả những đồng chí khác đang điều trị tại bệnh viện này.



