Cựu chiến binh

Người thương binh trở về từ chiến tranh – câu chuyện về nghị lực và lòng yêu nước

rong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường, mang trên mình những vết thương không thể xóa nhòa. Họ trở về với cuộc sống đời thường, nhưng những năm tháng chiến đấu, những mất mát và hy sinh vẫn luôn là một phần ký ức sâu đậm.

Tuyên Quang10/08/2026Đoàn xã Bạch Xa (Đoàn xã Bạch Xa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người thương binh trở về từ chiến tranh – câu chuyện về nghị lực và lòng yêu nước

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường, mang trên mình những vết thương không thể xóa nhòa. Họ trở về với cuộc sống đời thường, nhưng những năm tháng chiến đấu, những mất mát và hy sinh vẫn luôn là một phần ký ức sâu đậm.

Về thôn Cuổm, xã Bạch Xa, nhắc đến những người đã từng đi qua chiến tranh, chúng tôi không khỏi xúc động khi được biết đến ông Tạ Ngọc Đặng – một thương binh đã chịu những mất mát lớn lao do chiến tranh để lại: mất một chân và một tay.

Những năm tháng tuổi trẻ nơi chiến trường

Tuổi trẻ của ông Tạ Ngọc Đặng cũng như biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, những người con của quê hương đã lên đường, mang theo niềm tin, lòng yêu nước và khát vọng về một ngày đất nước được hòa bình, độc lập.

Trong những năm tháng chiến đấu, giữa bom đạn và những hiểm nguy nơi chiến trường, ông Đặng đã không tiếc tuổi xuân, sức lực của mình để góp phần bảo vệ quê hương, đất nước.

Chiến tranh không chỉ được đo bằng những trận đánh hay những chiến công, mà còn được ghi dấu bằng những mất mát âm thầm của biết bao người lính. Với ông Tạ Ngọc Đặng, sự khốc liệt ấy đã để lại một dấu ấn suốt đời khi ông mất đi một chân và một tay.

Đó là sự mất mát lớn lao đối với một con người, nhất là khi tuổi đời còn trẻ. Nhưng điều đáng trân trọng là, vượt lên trên những đau đớn về thể xác và những khó khăn trong cuộc sống, ông vẫn kiên cường trở về, tiếp tục sống, lao động và hòa nhập với cuộc sống đời thường.

Trở về quê hương với nghị lực phi thường

Sau chiến tranh, quê hương luôn là nơi những người lính trở về. Với ông Tạ Ngọc Đặng, trở về cũng đồng nghĩa với việc phải bắt đầu một cuộc sống mới với những khó khăn mà người bình thường khó có thể hình dung.

Một chân, một tay đã gửi lại nơi chiến trường, nhưng ý chí và nghị lực của người lính thì không bao giờ mất đi.

Ông từng bước vượt qua những mặc cảm, khó khăn trong sinh hoạt và cuộc sống, nỗ lực vươn lên để sống có ích, trở thành tấm gương về nghị lực cho gia đình và thế hệ trẻ noi theo.

Những vết thương trên cơ thể ông chính là những chứng tích của chiến tranh. Mỗi bước đi, mỗi công việc trong cuộc sống hôm nay đều nhắc nhở chúng ta rằng: để có được những ngày tháng bình yên, độc lập và tự do, đã có biết bao người phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, sức khỏe, thậm chí cả tính mạng của mình.

Bài học dành cho thế hệ trẻ hôm nay

Là thế hệ được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, đoàn viên, thanh thiếu nhi hôm nay may mắn hơn rất nhiều so với thế hệ cha anh. Chúng ta không phải sống giữa bom đạn, không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng ta có trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và máu xương.

Câu chuyện của thương binh Tạ Ngọc Đặng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi đoàn viên, thanh niên xã Bạch Xa: hãy biết trân trọng cuộc sống hòa bình; biết ơn các thế hệ cha anh đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc; đồng thời không ngừng học tập, rèn luyện, lao động và cống hiến cho quê hương.

Mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay hãy biến lòng biết ơn thành những việc làm cụ thể: tích cực tham gia các hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, “Uống nước nhớ nguồn”, thăm hỏi, chăm sóc gia đình chính sách, người có công; đồng thời sống có trách nhiệm, có lý tưởng và khát vọng vươn lên.

Lời tri ân

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời hoa lửa sẽ còn được kể lại để các thế hệ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình.

Thương binh Tạ Ngọc Đặng – người con của thôn Cuổm, xã Bạch Xa – đã để lại cho thế hệ trẻ một bài học giản dị nhưng sâu sắc: có thể mất đi một phần thân thể, nhưng không thể mất đi ý chí, niềm tin và tình yêu quê hương, đất nước.

Xin được nghiêng mình trước những người đã hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc; trân trọng và biết ơn những thương binh, bệnh binh đã mang trên mình những thương tích của chiến tranh để đất nước có được ngày hôm nay.

Với tuổi trẻ xã Bạch Xa, “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là câu chuyện về quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho hiện tại và tương lai: sống xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh, để mỗi ngày tuổi trẻ hôm nay đều góp một phần nhỏ bé xây dựng quê hương Bạch Xa ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn