Người thương binh trở về xây dựng làng trẻ SOS
Ông Thân là thương binh hạng 2/4, mất một phần cánh tay phải trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam. Trở về đời thường với thương tật nặng nề, ông không đầu hàng số phận. Với ý chí "tàn nhưng không phế", ông đã tham gia xây dựng và quản lý một cơ sở bảo trợ xã hội, chăm lo cho hàng chục trẻ mồ côi và người già neo đơn.
Năm 1978, ông Thân lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương nặng ở cánh tay phải, buộc phải cắt bỏ. Trở về quê hương với đôi bàn tay không còn lành lặn, ông rơi vào khủng hoảng. Nhưng rồi, ông tự nhủ: "Mình mất một tay, nhưng còn đầu óc, còn trái tim". Ông bắt đầu tập viết bằng tay trái, tập làm mọi việc cá nhân. Sau đó, ông xin vào làm việc tại một cơ sở bảo trợ xã hội của tỉnh. Ông kể, công việc chăm sóc các cháu mồ côi và các cụ già neo đơn rất vất vả, nhưng ông tìm thấy niềm vui trong đó. Ông coi các cháu như con, các cụ như cha mẹ mình. Có những đêm mưa bão, ông thức trắng để kiểm tra từng phòng, sửa sang lại mái nhà dột. Nhiều cháu nhỏ lớn lên, thành đạt, trở về thăm ông, gọi ông là "bố Thân". Ông tâm sự: "Tôi may mắn còn sống sót trở về. Tôi phải sống thật tốt, sống có ích để không phụ lòng những đồng đội đã hy sinh. Được chăm lo cho những mảnh đời bất hạnh là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi bây giờ".



