Người có công giúp đỡ cách mạng

Người thương binh trồng rừng trên mảnh đất từng đầy hố bom

Câu chuyện kể về người thương binh dành hơn ba mươi năm phủ xanh vùng đồi từng bị bom đạn tàn phá.

Hà Tĩnh16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, ông Lê Văn Cường nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Ông chiến đấu tại chiến trường miền Trung trong giai đoạn những trận bom vẫn cày xới nhiều cánh rừng và làng mạc.

Trong một trận chiến cuối năm 1974, ông bị thương nặng bởi mảnh pháo găm vào chân và lưng. Sau nhiều tháng điều trị, ông trở về quê với thương tật vĩnh viễn.

Những năm sau chiến tranh, ông thường xuyên đi qua vùng đồi trọc phía sau làng – nơi từng là khu vực bom đánh dữ dội. Đất đá cằn cỗi, cây cối gần như không thể mọc lên.

Mỗi lần nhìn những hố bom còn lại, ông luôn nhớ tới đồng đội đã nằm lại chiến trường.

Năm 1988, ông quyết định xin chính quyền địa phương nhận khoán vùng đồi hoang ấy để trồng cây.

Nhiều người cho rằng ông quá liều lĩnh vì sức khỏe yếu, đất lại quá xấu.

Ông vẫn kiên trì.

Ngày nắng ông chống gậy lên đồi đào hố.

Ngày mưa ông gieo từng hạt giống.

Có năm hạn hán khiến hàng nghìn cây chết khô, ông lại trồng lại từ đầu.

Suốt hơn ba mươi năm, vùng đồi trọc dần biến thành cánh rừng xanh rộng lớn.

Nhiều gia đình địa phương có việc làm từ khu rừng ấy.

Ông thường dẫn con cháu lên đồi và chỉ vào những gốc cây lớn nhất rồi nói:
“Ở dưới đó từng là hố bom.”

Ông bảo chiến tranh đã để lại những vết thương rất sâu, nhưng con người có thể chữa lành đất đai bằng sự kiên trì và hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn