Cựu chiến binh

Người thương binh trong trận "Điện Biên Phủ trên không

Mỗi chiều đông, ông Trần Trung Dũng (Sinh năm 1952, nhập ngũ năm 1970, hiện là Hội viên CCB thôn An Bình xã Hùng An) lại ngồi bên hiên nhà, lặng lẽ nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Trên ngực áo ông là những tấm huân chương đã ngả màu theo năm tháng. Ít ai biết rằng người thương binh già ấy từng tham gia chiến đấu trong chiến dịch lịch sử được thế giới biết đến với tên gọi "Điện Biên Phủ trên không" tháng 12 năm 1972

Tuyên Quang02/07/2026Hoàng Văn Thịnh (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, ông Dũng là chiến sĩ của một đơn vị phòng không bảo vệ bầu trời Hà Nội. Khi không quân Mỹ huy động hàng trăm lượt máy bay, trong đó có những chiếc Boeing B-52 Stratofortress, đánh phá dữ dội Thủ đô và các thành phố miền Bắc, đơn vị của ông bước vào những ngày chiến đấu căng thẳng nhất.

Đêm 26 tháng 12 năm 1972, bầu trời Hà Nội đỏ rực bởi ánh lửa và những tiếng nổ rung chuyển mặt đất. Trạm chiến đấu của ông Dũng nhận lệnh sẵn sàng đánh trả các tốp máy bay địch đang tiến vào.

Tiếng còi báo động vang lên.

Mọi người nhanh chóng vào vị trí. Trên màn hình ra-đa xuất hiện những tín hiệu dày đặc. Chỉ huy hô lớn:

— Mục tiêu vào cự ly! Chuẩn bị chiến đấu!

Những quả tên lửa phòng không lần lượt lao vút lên bầu trời đêm. Cả trận địa như rung chuyển.

Bất ngờ, một loạt bom rơi xuống khu vực gần trận địa. Sức ép khủng khiếp hất ông Dũng ngã xuống hầm. Một mảnh bom găm vào chân phải khiến ông bị thương nặng. Máu thấm đỏ ống quần, nhưng ông vẫn cố bò tới vị trí chiến đấu để tiếp tục làm nhiệm vụ.

Thấy đồng đội định đưa mình đi cấp cứu, ông lắc đầu:

— Còn đánh được thì tôi còn ở lại!

Suốt đêm hôm đó, đơn vị của ông kiên cường bám trụ. Đến rạng sáng, tin chiến thắng truyền về: nhiều máy bay địch đã bị bắn rơi, trong đó có cả những chiếc B-52 từng được coi là "pháo đài bay bất khả xâm phạm".

Sau chiến dịch, ông Dũng được đưa đi điều trị. Vết thương khiến ông mất một phần khả năng lao động và được công nhận là thương binh. Dù vậy, ông luôn coi mình may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại.

Nhiều năm sau, mỗi lần đến thăm Bảo tàng Chiến thắng B-52 hay đứng bên xác chiếc B-52 được trưng bày bên hồ Hữu Tiệp, ông lại nhớ về những người đồng đội năm xưa.

Ông thường kể với con cháu:

"Chiến thắng không chỉ là bắn rơi máy bay. Chiến thắng lớn nhất là bảo vệ được Hà Nội, bảo vệ được nhân dân và giữ vững ý chí của dân tộc."

Những đứa cháu chăm chú lắng nghe câu chuyện của ông. Chúng nhìn người thương binh già với sự kính trọng và biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người thương binh trong trận "Điện Biên Phủ trên không | Câu chuyện thời hoa lửa