Bài viết

Người thương binh và cánh đồng hồi sinh

Hưng Yên11/11/2025XÃ ĐÔNG HƯNG (XÃ ĐÔNG HƯNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1975, khi đất nước thống nhất, anh Lưu Văn Khải trở về quê Đông Hưng với một chân cụt do mìn. Người ta bảo anh nên nghỉ ngơi, nhưng anh nói: “Tôi còn tay, còn sức, không thể ngồi nhìn đồng đất chết.”

Anh xin vào hợp tác xã, nhận phần ruộng bỏ hoang. Đất cứng, nước ngập, nhưng anh cặm cụi ngày đêm, chống nạng mà cấy, bò mà gặt. Dần dần, cánh đồng lúa mọc xanh trở lại. Những năm đầu đói kém, anh vẫn chia phần thóc của mình cho các gia đình neo đơn.

Năm 1982, anh Khải sáng chế ra “bánh cày tay”, giúp người tàn tật vẫn có thể làm ruộng. Sáng kiến này được nhân rộng khắp huyện. Người ta gọi anh là “anh nông dân một chân trồng lại đồng xanh”.

Khi được hỏi vì sao không rời quê để tìm việc nhẹ hơn, anh chỉ cười: “Tôi mất một phần thân thể, nhưng còn cả quê hương trong tim. Tôi trồng lúa cho đồng đội đã ngã xuống.”

Giờ đây, trên cánh đồng ấy, người ta dựng một tấm bia nhỏ khắc dòng chữ: “Nơi đây từng có người gieo hạt bằng một chân và cả trái tim.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người thương binh và cánh đồng hồi sinh | Câu chuyện thời hoa lửa