Người thương binh và chiếc máy ảnh thủ công
Ông Nguyễn Quang Dũng, bị mất cánh tay trái tại chiến trường miền Đông năm 1969, học nghề nhiếp ảnh và dành đời mình ghi lại đời sống thường nhật của đồng bào vùng chiến sự, như cách để hàn gắn vết thương lòng.
Sau khi bị thương, tôi không còn trở lại tiền tuyến được nữa. Năm 1970, tôi mày mò học nhiếp ảnh, mua máy ảnh cũ và tập chụp. Tôi chụp chân dung người dân vùng quê, các cảnh sinh hoạt thời hậu chiến. Ống kính của tôi ghi lại niềm vui của đám cưới, nụ cười của trẻ em, cánh đồng lúa xanh mượt. Tôi tự hào vì mình không để khuyết tật làm mất đi tình yêu nghệ thuật. Bức ảnh tôi ưa thích nhất là một cô bé bán bánh mì trên vỉa hè Sài Gòn, nụ cười trong sáng của em như một bông hoa hồng giữa đời thường. Tôi tin rằng nhiếp ảnh đã cho tôi cơ hội để kể những câu chuyện yêu thương, để tôi được nở hoa trong lòng người.


