Người thương binh và ký ức Thành cổ Quảng Trị
Quảng Trị mùa hè năm 1972 là một chảo lửa thực sự. Các cháu có biết không, 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ là 81 ngày đêm chúng ta giành giật từng tấc đất dưới sức công phá của hàng vạn tấn bom đạn. Bác khi đó là tiểu đội trưởng bộ binh, nhiệm vụ là giữ vững chốt chặn bên dòng sông Thạch Hãn. Nước sông đỏ ngầu không chỉ vì phù sa mà còn vì máu của các chiến sĩ. Mỗi tấc đất thành cổ chúng bác nằm xuống đều được nhuộm bằng sự hy sinh vô cùng tận.
Bác nhớ một buổi chiều tháng 7, sau một trận pháo kích dữ dội, cả tiểu đội chỉ còn bác và một người bạn thân nhất tên là Thành. Thành bị thương nặng ở bụng, bác vừa băng bó vừa nức nở bảo: "Ráng lên Thành ơi, hòa bình sắp về rồi". Thành nhìn bác, cười nhạt rồi đưa cho bác cái ca nhựa đã méo mó, nói: "Hải ơi, nếu tớ không về được, cậu hãy mang cái ca này về cho mẹ tớ, bảo là tớ không hổ thẹn với gia đình". Nói xong, Thành trút hơi thở cuối cùng ngay trên ngực bác.
Bác cũng bị trúng mảnh đạn pháo vào chân và mất đi một phần cơ thể sau trận đánh đó. Trở về đời thường với những vết thương mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, bác không hề hối tiếc. Bác thấy mình may mắn hơn hàng vạn đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại dưới lớp cỏ xanh thành cổ. Mỗi năm khi đến ngày thương binh liệt sĩ, bác lại lặng lẽ ra bờ sông Thạch Hãn, thả một nhành hoa xuống dòng nước để chào những người anh em của mình.



