Bài viết

NGƯỜI THƯƠNG BINH VÀ LÝ TƯỞNG SỐNG CAO ĐẸP AHLLVTND LÊ MÃ LƯƠNG

Anh Lê Mã Lương sinh năm 1949 tại Hà Tĩnh. Khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi mà người ta thường chỉ biết đến giảng đường, sách vở và những ước mơ bình dị – anh đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ, rời xa mái nhà, rời xa gia đình để bước vào chiến trường đầy bom đạn. Trong những năm tháng chiến đấu ác liệt ở mặt trận Quảng Trị, anh nhiều lần bị thương nặng. Có lần, mảnh đạn găm khắp người, máu chảy đầm đìa, đồng đội phải liều mình cõng anh ra khỏi vòng vây của kẻ thù. Từ đó, anh trở thành một ng

Hưng Yên04/12/202512B (Đoàn trường THPT Khoái Châu CS2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI THƯƠNG BINH VÀ LÝ TƯỞNG SỐNG CAO ĐẸP

Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, đã có biết bao con người ra đi mà không hẹn ngày trở lại. Trong số đó, có những người trở về với thân thể không còn lành lặn, mang trên mình dấu tích của chiến tranh – họ được gọi bằng cái tên thiêng liêng: thương binh. Một trong những người thương binh để lại cho tôi nhiều xúc động và kính phục nhất là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Mã Lương.

Anh Lê Mã Lương sinh năm 1949 tại Hà Tĩnh. Khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi mà người ta thường chỉ biết đến giảng đường, sách vở và những ước mơ bình dị – anh đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ, rời xa mái nhà, rời xa gia đình để bước vào chiến trường đầy bom đạn. Trong những năm tháng chiến đấu ác liệt ở mặt trận Quảng Trị, anh nhiều lần bị thương nặng. Có lần, mảnh đạn găm khắp người, máu chảy đầm đìa, đồng đội phải liều mình cõng anh ra khỏi vòng vây của kẻ thù. Từ đó, anh trở thành một người thương binh.

Thế nhưng điều khiến người ta khâm phục nhất ở anh không chỉ là những vết thương trên cơ thể, mà là ý chí không khuất phục trước số phận. Sau khi bình phục, anh không chấp nhận ở lại hậu phương để an dưỡng, mà tiếp tục xin trở lại chiến trường. Anh đã cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, lập nhiều chiến công xuất sắc và sau này được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Trong suốt cuộc đời mình, anh từng nói một câu khiến bao thế hệ học sinh, sinh viên suy ngẫm:

“Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù.”

Đó không phải là câu nói ca ngợi chiến tranh, mà là sự khẳng định cho một lý tưởng sống cao đẹp: sẵn sàng hi sinh cuộc sống riêng để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Sau khi đất nước hòa bình, anh rời quân ngũ với cơ thể mang đầy thương tật. Nhưng anh không sống trong mặc cảm hay dựa dẫm vào quá khứ. Anh tiếp tục học tập, trở thành nhà giáo tại Học viện Chính trị Quân sự, đào tạo biết bao thế hệ cán bộ, chiến sĩ cho đất nước. Từ một người lính trận mạc, trở thành một người thầy – con đường của anh tuy khác, nhưng lý tưởng cống hiến thì chưa bao giờ thay đổi.

Câu chuyện về người thương binh Lê Mã Lương khiến tôi hiểu rằng: Thương binh không chỉ là người mang trên mình nỗi đau thể xác, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần sống cao đẹp. Nhờ có những con người như anh, chúng tôi hôm nay mới được sống trong hòa bình, được ngồi dưới mái trường yên ấm.

Tự nhủ với bản thân, tôi càng trân trọng hơn cuộc sống hiện tại, biết sống có trách nhiệm hơn với gia đình, với xã hội và với chính tương lai của mình, để xứng đáng với những hi sinh thầm lặng mà các thế hệ cha anh đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn