NGƯỜI THƯƠNG BINH VÀ TIẾNG ĐÀN TRÊN ĐỒI CHÈ
NGƯỜI THƯƠNG BINH VÀ TIẾNG ĐÀN TRÊN ĐỒI CHÈ
Rời chiến trường miền Nam với một bên chân trái không còn vẹn nguyên, anh thương binh tên Lâm trở về quê hương trung du. Anh được bố trí làm việc tại một nông trường chè xanh mướt, ngày ngày gắn bó với chiếc xe lăn và nông cụ cải tiến. Thế nhưng, tâm hồn anh chưa bao giờ tắt đi ngọn lửa lạc quan và tình yêu sâu sắc với âm nhạc, cuộc sống hòa bình. Anh tự học chơi đàn nguyệt và thành lập một đội văn nghệ xung kích gồm các cô gái hái chè xinh xắn của nông trường. Chiều chiều, khi ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm vàng các triền đồi, tiếng đàn nguyệt của anh lại vang lên da diết, bao la. Tiếng đàn hòa cùng tiếng hát trong trẻo của các cô gái, ca ngợi tình yêu quê hương, đất nước và cuộc sống lao động mới tươi đẹp. Những người công nhân đi làm về ngang qua đều dừng chân lắng nghe, cảm thấy mọi mệt mỏi của ngày dài bỗng tan biến hết. Anh Lâm vừa gảy đàn vừa cười rạng rỡ, đôi mắt ngời sáng niềm hạnh phúc của một người đã bước qua khói lửa chiến tranh. Anh đã chứng minh rằng dù thân thể có mang thương tật, người chiến sĩ vẫn có thể cống hiến những điều đẹp đẽ cho đời. Tiếng đàn trên đồi chè của anh chính là khúc ca khải hoàn thầm lặng, tiếp nối tinh thần kiên cường của một thời hoa lửa anh hùng.


