Người thương binh và xưởng mộc bên bờ sông
Ông Trần Văn Sáu trở về quê sau chiến tranh với một cánh tay không còn nguyên vẹn và hàng chục mảnh đạn còn nằm trong cơ thể. Những ngày đầu, ông sống khép mình, ít nói, tránh gặp người lạ vì mặc cảm với thương tật.
Người thương binh và xưởng mộc bên bờ sông
Ông Trần Văn Sáu trở về quê sau chiến tranh với một cánh tay không còn nguyên vẹn và hàng chục mảnh đạn còn nằm trong cơ thể. Những ngày đầu, ông sống khép mình, ít nói, tránh gặp người lạ vì mặc cảm với thương tật.
Nhưng rồi, nhìn những đứa trẻ trong làng thất học, thanh niên không nghề nghiệp, ông quyết định đứng dậy. Bằng bàn tay còn lại, ông học cách cưa gỗ, đóng bàn ghế. Những ngày đầu, vết thương cũ đau nhức đến toát mồ hôi, nhiều lần ông phải bỏ dở công việc. Nhưng chưa bao giờ ông nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Dần dần, xưởng mộc nhỏ bên bờ sông ra đời. Ông nhận dạy nghề miễn phí cho con em gia đình khó khăn, cho các cháu thương binh, liệt sĩ. Ông không chỉ dạy cách làm nghề, mà còn dạy cách làm người. Mỗi khi có ai nản chí, ông lại kể về những ngày hành quân đói rét, về đồng đội đã nằm lại chiến trường.
Ông thường nói: “Đồng đội tôi đã hy sinh cả mạng sống. Tôi chỉ mất một cánh tay, có gì mà không cố gắng?”
Nhờ ông, nhiều người có nghề nghiệp ổn định, xây dựng gia đình, đóng góp cho quê hương. Ông Sáu – người thương binh năm xưa – đã tiếp tục cống hiến cho đất nước theo cách rất bình dị mà bền bỉ.



