Người thương binh vẽ bản đồ trận địa xã Long Hậu
Tóm tắt: Dù vĩnh viễn mất đi đôi mắt trên chiến trường, ông Hai Hùng vẫn dùng trí nhớ phi thường vẽ bản đồ giúp đồng đội đánh đồn giặc.
Trận chiến chống càn khốc liệt năm 1968 đã cướp đi ánh sáng đôi mắt của người chiến sĩ Hai Hùng. Mảnh đạn cối nghiệt ngã khiến ông trở thành thương binh hạng 2/4. Trở về hậu phương dưỡng thương với đôi mắt đục mờ, nhưng tinh thần cách mạng trong ông chưa bao giờ bị dập tắt. Ông không chấp nhận ngồi yên nhìn đồng đội ngã xuống trên chiến trường.
Bằng tình yêu quê hương da diết và một trí nhớ phi thường, ông Hai Hùng thấu thuộc từng góc rẫy, con mương, từng bụi cây, bờ bờ của xã Long Hậu. Ông trở thành một "cố vấn trận địa" đặc biệt cho lực lượng du kích địa phương. Mỗi khi du kích lên kế hoạch tấn công hay đột nhập vào một đồn bót địch, ông Hai Hùng lại ngồi bên mâm gỗ tròn trong căn nhà nhỏ.
Bằng đôi bàn tay chai sần, ông vừa mô tả tỉ mỉ từng ngõ ngách, vị trí gài mìn, hầm ngầm, chòi gác của địch, vừa dùng ngón tay vẽ từng đường đi trên mặt mâm gỗ để các chiến sĩ trẻ vẽ lại bản đồ tác chiến. Những chi tiết nhỏ nhất như độ sâu của mương rạch, khoảng cách từ rào bùng nhùng đến hầm chỉ huy đều được ông miêu tả chính xác tuyệt đối.
Nhờ những bản đồ đặc biệt xuất phát từ trí nhớ của ông Hai Hùng, du kích Long Hậu đã xây dựng được những phương án tác chiến thần tốc, tiêu diệt nhiều đồn bót giặc mà hạn chế tối đa thương vong. Ông Hai Hùng chính là minh chứng sống động nhất cho phẩm chất cao đẹp "tàn nhưng không phế" của người chiến sĩ Bộ đội Cụ Hồ.


