Người Thương Binh Võ Văn Lập
Người Thương Binh Võ Văn Lập
Người Thương Binh Võ Văn Lập
Tại Ấp Phước Thạnh, khi nhắc đến ông Võ Văn Lập, người ta nghĩ ngay đến hình ảnh người thương binh già có dáng đi khập khiễng đặc trưng. Ông Lập sinh năm 1943, và cuộc đời ông là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người lính cách mạng.
Năm 1970, khi đã 27 tuổi – cái tuổi không còn là thanh niên mười tám đôi mươi, nhưng với tình yêu nước và nhiệt huyết sục sôi, ông Võ Văn Lập đã quyết định tham gia cách mạng. Với uy tín và kinh nghiệm sống, ông nhanh chóng được tin tưởng giao giữ chức vụ Xã đội phó, một vị trí lãnh đạo quân sự quan trọng ở cấp xã.
Trên cương vị Xã đội phó, ông Lập chịu trách nhiệm tổ chức và chỉ huy lực lượng dân quân địa phương, vừa chiến đấu bảo vệ căn cứ, vừa lo công tác hậu cần và vận động quần chúng. Cuộc chiến đấu ở cơ sở luôn đầy rẫy hiểm nguy, không một ngày ngơi nghỉ.
Trong một lần chỉ huy đồng đội thực hiện nhiệm vụ, có thể là vận chuyển vũ khí hoặc đánh chặn địch, một tình huống bất ngờ xảy ra. Một mảnh đạn lạc, hoặc có thể là mảnh mìn của địch, đã bắn trúng gót chân ông. Vết thương không ở những vị trí hiểm nghèo như tim hay đầu, nhưng lại là một trong những vết thương đau đớn và dai dẳng nhất: gót chân.
Viên đạn găm sâu, phá hủy các dây thần kinh và gân cơ. Dù được đồng đội cứu chữa kịp thời, nhưng vết thương ở gót chân đã để lại di chứng nặng nề. Sau khi bình phục, ông nhận ra mình không còn đi đứng vững vàng như trước. Phần gót chân bị tổn thương vĩnh viễn đã ảnh hưởng đến toàn bộ chi dưới, khiến các cơ bắp ở chân phải teo dần đi.
Ông Võ Văn Lập được công nhận là Thương binh 4/4. Trở về với đời thường tại Ấp Phước Thạnh, vết thương nơi gót chân khiến ông không thể làm được những công việc nặng nhọc. Ông phải nương tựa vào chiếc gậy mỗi khi di chuyển, và luôn phải chịu đựng những cơn đau nhức âm ỉ của phần chân bị teo cơ khi thời tiết thay đổi.
Nhưng đối với ông Lập, những vết sẹo ở gót chân không phải là nỗi buồn, mà là niềm tự hào. Đó là dấu ấn thiêng liêng của những năm tháng làm Xã đội phó, đã cống hiến tuổi thanh xuân và một phần cơ thể mình để đổi lấy màu xanh hòa bình cho quê hương Phước Thạnh. Ông Lập là biểu tượng sống của lòng kiên trung, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ học tập về tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do.



