Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI THUYỀN PHÓ GỬI LẠI TUỔI XUÂN NƠI TRÙNG KHƠI

Thượng úy Vũ Văn Thắng, quê Văn Hàn, Thái Hưng, Thái Thụy, Thái Bình, là thuyền phó tàu HQ-604. Ngày 14/3/1988, anh cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ tại khu vực Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa. Trong cuộc đối đầu không cân sức, tàu HQ-604 bị tấn công và chìm, Vũ Văn Thắng cùng nhiều cán bộ, chiến sĩ trên tàu đã hy sinh. Sự ra đi của anh để lại nỗi đau sâu sắc cho gia đình, đồng đội, nhưng cũng trở thành một phần ký ức không thể phai mờ về những người lính đã gửi lại tuổi xuân giữa biển trời Tổ quốc.

Quảng Ngãi16/09/2026Đoàn cơ sở xã Krông Pắc (Xã Krông Pắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người khi còn sống giữa đời thường cũng giống như bao người khác. Họ có gia đình để yêu thương, có quê hương để nhớ, có những ước mong giản dị về một ngày trở về. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ sẵn sàng rời mái nhà thân thuộc để đến những nơi đầu sóng ngọn gió. Thượng úy Vũ Văn Thắng là một người lính như thế. Anh đã sống những năm tháng tuổi trẻ của mình trong màu áo Hải quân và cuối cùng gửi lại cuộc đời nơi biển trời Trường Sa.

Vũ Văn Thắng quê ở thôn Văn Hàn, xã Thái Hưng, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình. Trong danh sách 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân hy sinh ngày 14/3/1988 tại khu vực Gạc Ma – Len Đao, anh được ghi nhận với quân hàm Thượng úy, chức vụ thuyền phó tàu HQ-604. Con tàu ấy đã trở thành một phần không thể quên trong lịch sử của sự kiện Gạc Ma năm 1988.

Đầu tháng 3 năm 1988, tình hình tại khu vực Trường Sa diễn biến căng thẳng. Hải quân Việt Nam triển khai các tàu HQ-604, HQ-605 và HQ-505 thực hiện nhiệm vụ xây dựng, bảo vệ và củng cố các điểm đóng quân. HQ-604 được giao nhiệm vụ tại Gạc Ma. Trên con tàu ấy có cán bộ, chiến sĩ Hải quân và lực lượng công binh, mang theo vật liệu phục vụ việc xây dựng công trình trên đảo.

Vũ Văn Thắng khi ấy giữ cương vị thuyền phó. Đó không chỉ là một chức vụ trên con tàu, mà còn là trách nhiệm nặng nề trước nhiệm vụ được giao. Trong những ngày lênh đênh giữa biển khơi, những người lính HQ-604 hiểu rằng phía trước là một nhiệm vụ khó khăn. Nhưng họ vẫn lên đường, bởi phía sau họ là quê hương, là đất nước và là những đảo tiền tiêu giữa biển Đông.

Sáng ngày 14/3/1988, tại khu vực Gạc Ma, tình hình nhanh chóng trở nên căng thẳng. Những người lính Việt Nam đang thực hiện nhiệm vụ thì lực lượng Trung Quốc tiến đến. Từ một nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ đảo, các chiến sĩ phải đối mặt với một cuộc đụng độ quân sự khốc liệt. Tàu HQ-604 bị tấn công dữ dội. Trong hoàn cảnh ấy, những người lính trên tàu đã chiến đấu và cố gắng bảo vệ con tàu, bảo vệ đồng đội và nhiệm vụ được giao.

HQ-604 cuối cùng bị bắn trúng và chìm xuống biển. Trong số những người có mặt trên con tàu hôm ấy, phần lớn đã không thể trở về. Vũ Văn Thắng, người thuyền phó của con tàu, cũng đã hy sinh giữa cuộc chiến đấu ấy. Tên tuổi của anh từ đó gắn với HQ-604 và với ngày 14 tháng 3 năm 1988 – một ngày đau thương trong ký ức của Hải quân Việt Nam.

Ở quê nhà Thái Bình, sự hy sinh của người con trai Văn Hàn để lại một khoảng trống không gì bù đắp được. Những người thân của anh phải học cách sống với nỗi nhớ một người đã ra đi khi tuổi đời còn dang dở. Nhiều năm sau, cha của liệt sĩ Vũ Văn Thắng, ông Vũ Văn Nghiệp, vẫn nhắc về con trai mình trong những câu chuyện của gia đình. Gia đình anh được xã hội quan tâm, hỗ trợ xây dựng nơi thờ cúng để tưởng nhớ người con đã hy sinh.

Có lẽ điều khiến câu chuyện về Vũ Văn Thắng trở nên xúc động không chỉ nằm ở sự hy sinh của một người lính, mà còn ở hình ảnh một người con đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc. Anh ra đi khi biển trời trước mắt còn rộng lớn, khi cuộc sống phía sau vẫn còn biết bao điều chờ đợi. Nhưng giữa thời khắc đất nước cần những người lính đứng nơi đầu sóng, anh và đồng đội đã không lùi bước.

Ngày nay, khi những chuyến tàu đi qua vùng biển Trường Sa, những câu chuyện về HQ-604 vẫn được nhắc lại. Người ta nhớ đến những con người đã từng đứng trên boong tàu, từng nhìn thấy biển trời xanh thẳm trước mắt, từng mang theo trong lòng hình bóng quê hương. Trong số đó có Thượng úy Vũ Văn Thắng – người thuyền phó của HQ-604, người đã không trở về sau ngày 14/3/1988.

Biển vẫn xanh, những con sóng vẫn ngày ngày nối nhau chạy dài đến tận chân trời. Nhưng phía dưới màu xanh bình yên ấy là ký ức về những người lính đã gửi lại tuổi trẻ của mình. Gạc Ma không chỉ là một địa danh của Trường Sa, mà còn là nơi nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, về trách nhiệm gìn giữ chủ quyền và về sự hy sinh của những người đã đi trước.

Vũ Văn Thắng đã trở về với quê hương theo một cách khác – không phải bằng bước chân của người lính sau ngày hoàn thành nhiệm vụ, mà bằng tên tuổi được ghi lại trong lịch sử và trong ký ức của gia đình, đồng đội, nhân dân. Từ làng quê Văn Hàn đến biển trời Gạc Ma, cuộc đời anh là một câu chuyện buồn nhưng đẹp về lòng trách nhiệm của người lính.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng ngày 14 tháng 3 năm 1988 vẫn còn đó trong ký ức dân tộc. Mỗi khi nhắc đến Vũ Văn Thắng và những người lính HQ-604, chúng ta càng hiểu rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao sự hy sinh thầm lặng. Những người lính năm xưa đã gửi lại tuổi xuân nơi biển cả, để hôm nay thế hệ sau được sống trong những ngày tháng bình yên, được học tập, lao động và dựng xây quê hương.

Và giữa tiếng sóng Trường Sa, tên tuổi của Thượng úy Vũ Văn Thắng cùng 63 đồng đội vẫn được nhắc nhớ bằng lòng biết ơn. Những người đã nằm lại giữa trùng khơi sẽ không bị lãng quên, bởi ký ức về họ đã trở thành một phần của lịch sử và của tình yêu đối với biển đảo quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn