Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người thuyền trưởng của những con tàu không số – Đại tá Hồ Đắc Thạnh

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có biết bao con người đã lặng lẽ cống hiến và hy sinh vì độc lập dân tộc. Một trong những nhân chứng lịch sử tiêu biểu gắn liền với thành phố Hải Phòng là Hồ Đắc Thạnh – người thuyền trưởng của những “con tàu không số” trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển

Đắk Lắk27/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có biết bao con người đã lặng lẽ cống hiến và hy sinh vì độc lập dân tộc. Một trong những nhân chứng lịch sử tiêu biểu gắn liền với thành phố Hải Phòng là Hồ Đắc Thạnh – người thuyền trưởng của những “con tàu không số” trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển. Cuộc đời và những câu chuyện của ông đã để lại trong em nhiều suy nghĩ và niềm kính phục sâu sắc.

Sinh ra trong thời kỳ đất nước còn nhiều biến động, Hồ Đắc Thạnh sớm giác ngộ cách mạng và tham gia lực lượng hải quân. Trong kháng chiến chống Mỹ, ông là thuyền trưởng của Tàu 41 thuộc Đoàn 125 Hải quân – đơn vị đảm nhiệm vận chuyển vũ khí, hàng hóa chi viện cho chiến trường miền Nam bằng đường biển. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm bởi tàu phải vượt qua sự phong tỏa gắt gao của địch giữa biển khơi mênh mông.

Khi tìm hiểu về ông, em thật sự ấn tượng trước tinh thần dũng cảm và bản lĩnh kiên cường của một người lính biển. Những chuyến đi của Tàu 41 không chỉ phải đối mặt với sóng to, gió lớn mà còn luôn bị tàu chiến và máy bay địch rình rập. Có những lúc tàu bị phát hiện, bị truy đuổi gắt gao. Trong hoàn cảnh ấy, Hồ Đắc Thạnh vẫn bình tĩnh chỉ huy, đưa ra những quyết định táo bạo để bảo vệ con tàu và đồng đội.

Một trong những chiến công nổi bật của ông là chuyến vận chuyển vũ khí vào bến Vũng Rô (Phú Yên). Khi bị địch phát hiện và bao vây, ông đã chỉ huy anh em chiến đấu kiên cường, đồng thời tìm cách bảo vệ bí mật của tuyến đường vận tải. Sự mưu trí và quyết đoán của ông đã góp phần giữ vững tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển – một trong những huyết mạch quan trọng của cuộc kháng chiến.

Điều khiến em xúc động nhất không chỉ là những chiến công mà còn là tinh thần trách nhiệm của ông đối với đồng đội. Trong những hoàn cảnh nguy hiểm nhất, ông luôn đặt sự an toàn của anh em lên hàng đầu. Ông từng chia sẻ rằng điều quan trọng nhất của người chỉ huy không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà còn phải giữ được tinh thần đoàn kết, tin tưởng giữa các chiến sĩ.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hồ Đắc Thạnh tiếp tục công tác trong quân đội và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Dù mang trên mình những vết thương chiến tranh, ông vẫn luôn giữ phong thái giản dị, khiêm tốn. Ông thường tham gia giao lưu, kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ, giúp học sinh, sinh viên hiểu hơn về những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy tự hào.

Qua câu chuyện về Đại tá Hồ Đắc Thạnh, em hiểu rõ hơn rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh khốc liệt mà còn là cuộc đấu trí, đấu lực đầy cam go. Những con tàu không số năm xưa đã lặng lẽ rời bến, mang theo niềm tin và khát vọng thống nhất đất nước. Và phía sau tay lái là những con người quả cảm như ông – những người sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy vì Tổ quốc.

Ngày nay, khi đến thăm bến K15 ở Đồ Sơn – nơi xuất phát của những con tàu huyền thoại – em càng cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của sự hy sinh ấy. Biển vẫn xanh, sóng vẫn vỗ bờ như thuở nào, nhưng đất nước đã hòa bình, phát triển. Sự bình yên hôm nay là thành quả của bao thế hệ đi trước.

Là học sinh, em tự nhủ phải biết trân trọng quá khứ và nỗ lực học tập để xứng đáng với sự hy sinh ấy. Lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến tranh mà còn trong thời bình, qua từng hành động nhỏ: học tập tốt, sống có trách nhiệm, góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp hơn.

Nhân chứng lịch sử như Đại tá Hồ Đắc Thạnh chính là những “trang sử sống” quý giá. Nhờ có họ, lịch sử không còn khô khan mà trở nên chân thực, xúc động. Những câu chuyện của ông không chỉ giúp chúng em hiểu về quá khứ mà còn truyền cảm hứng về lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người thuyền trưởng của những con tàu không số vẫn còn mãi trong lòng em – như biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng vì độc lập, tự do của dân tộc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn