Người thuyền trưởng không số
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, bên cạnh tuyến đường Trường Sơn huyền thoại còn có một con đường thầm lặng giữa trùng khơi – “Đường Hồ Chí Minh trên biển”. Và một trong những người góp phần viết nên huyền thoại ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Đức Thắng, thuyền trưởng tàu không số gan dạ và mưu trí.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, bên cạnh tuyến đường Trường Sơn huyền thoại còn có một con đường thầm lặng giữa trùng khơi – “Đường Hồ Chí Minh trên biển”. Và một trong những người góp phần viết nên huyền thoại ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Đức Thắng, thuyền trưởng tàu không số gan dạ và mưu trí.
Sinh năm 1940 tại Hải Phòng, ông nhập ngũ khi còn rất trẻ, gắn bó với lực lượng hải quân từ những ngày đầu thành lập. Khi nhiệm vụ mở tuyến vận tải chiến lược trên biển được giao, ông là một trong những cán bộ được tin tưởng lựa chọn. Những con tàu “không số hiệu” ra khơi trong bí mật, chở vũ khí, thuốc men từ miền Bắc vào chi viện cho chiến trường miền Nam, xuất phát từ Bến K15 Đồ Sơn.
Biển không chỉ có sóng gió tự nhiên, mà còn đầy rẫy tàu tuần tiễu, máy bay trinh sát của đối phương. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt sinh tử. Thuyền trưởng Hồ Đức Thắng phải tính toán đường đi, giờ xuất phát, ngụy trang tàu như tàu đánh cá để qua mắt địch. Có chuyến tàu bị lộ, bị truy đuổi giữa biển đêm. Ông bình tĩnh chỉ huy thuyền viên vừa cơ động tránh né, vừa chuẩn bị phương án hủy tàu nếu rơi vào tay đối phương, quyết không để lộ bí mật tuyến vận tải.
Một lần, tàu của ông bị bao vây gần vùng biển miền Trung. Đạn bắn xối xả, thân tàu rung chuyển. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ông quyết định cho tàu lao sát bờ, tranh thủ thủy triều để đưa hàng vào bến bí mật. Hàng trăm tấn vũ khí được chuyển kịp thời cho chiến trường Khu V. Khi hoàn thành nhiệm vụ, tàu bị hư hỏng nặng, ông cùng đồng đội phải đánh chìm tàu, bơi vào bờ an toàn. Sự quả cảm ấy đã góp phần giữ vững mạch máu chi viện chiến lược.
Sau chiến tranh, người thuyền trưởng năm xưa trở về đời thường với dáng vẻ giản dị. Ông tiếp tục công tác trong quân đội một thời gian trước khi nghỉ hưu. Với ông, ký ức sâu đậm nhất không phải là những lần thoát hiểm, mà là hình ảnh đồng đội mãi nằm lại giữa biển khơi. Ông thường nói: “Biển đêm năm ấy tối lắm, nhưng trong lòng chúng tôi luôn có ánh sáng của niềm tin thống nhất.”
Ngày nay, tại các buổi nói chuyện truyền thống, ông kể lại câu chuyện tàu không số bằng giọng trầm ấm. Thế hệ trẻ lặng người khi nghe về những con tàu ra đi không mang số hiệu, không danh tính công khai, nhưng chở theo khát vọng độc lập của cả dân tộc.
“Thời hoa lửa” của người lính hải quân không chỉ là bom đạn trên mặt trận, mà còn là những đêm dài lênh đênh giữa sóng gió, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một quyết định. Cuộc đời cựu chiến binh Hồ Đức Thắng là minh chứng cho bản lĩnh, trí tuệ và tinh thần dám hy sinh vì Tổ quốc — những giá trị vẫn còn nguyên vẹn trong thời bình hôm nay.



