Cựu chiến binh

Người tiếp tế thầm lặng ở bến đò Xuân Tự

Khánh Hòa07/06/2026Nguyễn Xuân Hữu (Đào Thùy Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người tiếp tế thầm lặng ở bến đò Xuân Tự

Nếu núi rừng Hòn Hèo là "trái tim" của căn cứ cách mạng thì bến đò Xuân Tự (xã Vạn Hưng) chính là "cuống phổi" tiếp mầm sống. Nơi đây là điểm trung chuyển lương thực, thuốc men, muối ăn và vũ khí từ đồng bằng lên chiến khu. Mẹ Năm, một người phụ nữ góa chồng, làm nghề chèo ghe nuôi hai con nhỏ ở làng chài Xuân Tự, chính là một mắt xích quan trọng của đường dây liên lạc mật. Hằng ngày, mẹ chèo ghe đi bủa lưới, gom cá, nhưng thực chất là để gặp gỡ các cơ sở cách mạng trong chợ, thu mua thuốc tây, vải vóc và gạo. Mùa đông năm 1972, biển động dữ dội, sóng đánh bạc đầu, lại thêm việc địch lập hàng loạt đồn bốt, lính chốt dày đặc dọc bờ biển để cắt đứt đường tiếp tế. Trên núi, anh em chiến sĩ đang thiếu gạo, thiếu muối trầm trọng, nhiều người phải ăn củ mài, sốt rét rừng hành hạ. Mẹ Năm quyết định liều mình. Mẹ giấu năm bao muối hạt và ba gùi thuốc xuyên tâm liên xuống dưới khoang ghe, bên trên phủ đầy lưới rách và cá thối để ngụy trang mùi. Khi ghe vừa rời bến thì tàu tuần tra của địch ập đến. Tên chỉ huy hách dịch bước lên ghe, dùng báng súng thọc mạnh xuống khoang. Mẹ Năm bình tĩnh, giả vờ run rẩy, khóc lóc van xin: "Lạy các ông lớn, mấy hôm rày biển động không có cá, con chỉ lượm lặt ít cá vụn về làm mắm nuôi con nhỏ, thối tha lắm, xin các ông tha cho!" Nhìn thấy vẻ rách rưới, nghèo khổ và mùi cá ươn nồng nặc, bọn lính bịt mũi chửi thề rồi bỏ đi. Chiếc ghe của mẹ tiếp tục lướt sóng trong đêm lạnh giá, cập bến an toàn tại vùng lõm căn cứ. Đêm đó, những hạt muối của mẹ Năm đã giúp hồi sinh những người chiến sĩ đang kiệt sức vì đói khát. Mẹ Năm không cầm súng bắn giặc, nhưng lòng dũng cảm và sự mưu trí của mẹ chính là ngọn lửa sưởi ấm cho cả một chiến khu qua những ngày gian khó nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn