NGƯỜI TIÊU BINH ĐẦU TIÊN BÊN LINH CỮU BÁC
NGƯỜI TIÊU BINH ĐẦU TIÊN BÊN LINH CỮU BÁC
(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Nguyễn Văn Liên, Nguyên chiến sĩ Tiêu binh danh dự, Đoàn 69, Bộ tư lệnh Bảo vệ Lăng Bác)
Tháng 9 năm 1969 là những ngày đau thương nhất của toàn thể dân tộc Việt Nam khi Bác Hồ kính yêu bước vào cõi vĩnh hằng. Khi đó, tôi là một chiến sĩ trẻ thuộc Đoàn 69, vinh dự được chọn vào đội tiêu binh phục vụ lễ tang và bảo vệ linh cữu của Người. Đó là nhiệm vụ thiêng liêng nhưng cũng vô cùng gian khổ giữa bối cảnh cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của giặc Mỹ ở miền Bắc vẫn đang diễn ra vô cùng phức tạp, và sức khỏe của anh em chiến sĩ bị đè nặng bởi nỗi đau buồn quá lớn trước sự ra đi của Bác.
Trận địa trực phòng không lúc ấy luôn ở chế độ sẵn sàng chiến đấu cao nhất. Giữa hội trường Ba Đình lộng lẫy nhưng u buồn, chúng tôi đứng gác bên linh cữu Bác với tư thế đứng nghiêm, mắt nhìn thẳng, không được phép dịch chuyển dù chỉ một milimét suốt hai tiếng đồng hồ mỗi ca trực. Sức nóng từ hàng ngàn ngọn đèn chiếu sáng công suất lớn dội xuống, cộng với mùi nhang trầm nghi ngút khiến không khí trở nên ngột ngạt, mồ hôi vã ra như tắm, chảy dọc theo sống lưng và làm cay xè đôi mắt. Nhưng nỗi đau xót lớn nhất là khi chứng kiến dòng người, từ cụ già tóc bạc đến các em nhỏ và những đoàn chiến sĩ miền Nam ra, khóc nức nở khi đi qua linh cữu Bác.
Có những ca trực vào lúc nửa đêm, khi tiếng còi báo động máy bay Mỹ lại rú lên ngoài vĩ tuyến. Theo phương án tác chiến, nếu có bom rơi trúng hội trường, chúng tôi phải dùng chính thân thể của mình nằm đè lên hòm kính để bảo vệ vẹn nguyên linh cữu của Bác. Tôi đứng gác, họng súng CKC nắm chặt trong tay, tai lắng nghe tiếng máy bay gầm rú từ xa, lòng tự thề: "Nếu mảnh bom có rơi xuống, xương thịt này sẽ là tấm lá chắn che chở cho Người".
Nước mắt tôi chảy dài trên má, hòa cùng mồ hôi, nhưng toàn thân tôi vẫn đứng vững như một pho tượng đồng tấm dưới chân linh cữu. Chúng tôi đã đứng gác như thế suốt những ngày đêm tang lễ, biến đau thương thành hành động cách mạng vững vàng. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi có dịp quay trở lại quảng trường Ba Đình lộng lẫy, nhìn lá cờ Tổ quốc bay cao, tôi lại nhớ về những đêm trắng gác bên Bác năm xưa – những đêm thiêng liêng nhất đã rèn luyện cho tôi một tấm lòng trung kiên trọn đời với Đảng, với nhân



