Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người tiểu đoàn trưởng ở cao điểm 233

Trong số những người lính trở lại chiến trường sau ngày đất nước thống nhất, Hoàng Hữu Chuyên là một trường hợp đặc biệt. Ông không phải một người lính mới bước vào chiến tranh. Ông đã đi qua chiến trường Lào và chiến trường miền Nam.

Lai Châu14/08/2026Xã Tân Trịnh (Đoàn xã Tân Trịnh)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người tiểu đoàn trưởng ở cao điểm 233

Trong số những người lính trở lại chiến trường sau ngày đất nước thống nhất, Hoàng Hữu Chuyên là một trường hợp đặc biệt.

Ông không phải một người lính mới bước vào chiến tranh.

Ông đã đi qua chiến trường Lào và chiến trường miền Nam.

Sinh năm 1952, quê ở Liên Trung, Đan Phượng, Hà Nội, Hoàng Hữu Chuyên nhập ngũ năm 1970. Trong những năm chống Mỹ, ông tham gia nhiều chiến dịch, chiến đấu 32 trận và sáu lần bị thương. Sau năm 1975, thay vì trở về cuộc sống bình thường, ông tiếp tục ở lại quân ngũ.

Đầu năm 1984, chiến trường Vị Xuyên ngày càng nóng bỏng.

Quân đội Trung Quốc đã chiếm giữ một số điểm cao ở khu vực biên giới Thanh Thủy. Bộ đội Việt Nam tổ chức nhiều hoạt động để từng bước giành lại những vị trí chiến lược.

Hoàng Hữu Chuyên khi ấy là Đại úy, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316.

Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đánh vào cao điểm 233 trong chiến dịch MB84.

Đây là một trong những vị trí quan trọng ở khu vực phía tây sông Lô.

Ngày 12/7/1984, chiến dịch tổng phản công bắt đầu.

Các đơn vị đồng loạt tiến công những cao điểm đã bị đối phương chiếm giữ. Riêng hướng của Trung đoàn 174 là cao điểm 233 và khu vực bình độ 300–400. Hỏa lực đối phương từ các vị trí cao liên tục bắn xuống đội hình tiến công.

Đó là một trận đánh rất khó khăn.

Người lính phải tiến lên từ vị trí thấp hơn.

Phía trên là những trận địa đã được đối phương chuẩn bị.

Đạn pháo và hỏa lực bộ binh khiến đội hình tiến công chịu tổn thất lớn.

Trong hoàn cảnh ấy, Hoàng Hữu Chuyên trực tiếp chỉ huy tiểu đoàn.

Những người từng chiến đấu cùng ông kể lại rằng ông bình tĩnh và quyết đoán trong trận đánh. Ông bám sát tình hình, tổ chức bộ đội tiến công và tìm cách đưa lực lượng vượt qua hỏa lực ngăn chặn để tiếp cận mục tiêu.

Nhưng chiến trường Vị Xuyên không cho người lính nhiều cơ hội.

Ngày 12/7/1984, Hoàng Hữu Chuyên hy sinh trong trận đánh giành lại cao điểm 233.

Ông mới 32 tuổi.

Sau lưng người lính ấy là một gia đình.

Theo tư liệu được VnExpress ghi lại, ông để lại vợ và ba người con: hai con trai, một con gái.

Chi tiết ấy khiến câu chuyện về người tiểu đoàn trưởng trở nên gần gũi hơn.

Bởi phía trước ông là trận đánh.

Nhưng phía sau là một gia đình.

Ông đã từng trải qua chiến tranh ở Lào, từng đi qua chiến trường miền Nam, từng bị thương nhiều lần.

Sau năm 1975, ông hoàn toàn có thể mong một cuộc sống bình yên hơn.

Nhưng rồi ông lại có mặt ở Vị Xuyên.

Và lần này, chiến trường trở thành nơi ông nằm lại.

Ngày 12/7/1984 cũng trở thành một trong những ngày đau thương nhất của Mặt trận Vị Xuyên. Riêng Sư đoàn 356 có gần 600 cán bộ, chiến sĩ hy sinh trong trận đánh; các đơn vị khác cũng chịu tổn thất rất lớn.

Hoàng Hữu Chuyên là một trong những người chỉ huy cấp tiểu đoàn đã hy sinh trong ngày ấy.

Ngày 29/8/1985, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhiều năm sau, thành phố Hà Giang đặt tên một tuyến đường theo tên Hoàng Hữu Chuyên.

Con đường dài 3,2km.

Một cái tên của một người lính.

Nhưng mỗi khi tên đường được đọc lên, phía sau cái tên ấy là cả một phần lịch sử.

Hoàng Hữu Chuyên từng chiến đấu ở những chiến trường khác.

Ông từng bị thương.

Ông đã sống sót qua chiến tranh chống Mỹ.

Nhưng ông không sống đến tuổi già.

Vị Xuyên đã giữ lại tuổi 32 của ông.

Ngày nay, những người đi trên con đường mang tên Hoàng Hữu Chuyên có thể không biết hết câu chuyện phía sau cái tên ấy.

Nhưng lịch sử thì biết.

Đó là câu chuyện về một người lính đã đi qua nhiều chiến trường, cuối cùng hy sinh tại cao điểm 233 trong ngày 12/7/1984.

Một người chỉ huy không trở về.

Và một cái tên được giữ lại giữa thành phố Hà Giang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn