Người tiểu đội phó trẻ tuổi nơi tuyến lửa
Trong những năm cuối quân ngũ, bác Lê Dao được giao nhiệm vụ Tiểu đội phó chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Trách nhiệm trên vai không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà còn là giữ an toàn cho đồng đội. Giữa khói lửa, bác học cách chỉ huy bằng sự bình tĩnh và gương mẫu. Đó là quãng thời gian bác thực sự trưởng thành.
Chiến tranh không chỉ rèn luyện người lính biết cầm súng, mà còn buộc họ học cách gánh vác trách nhiệm. Năm 1981, khi đã có hơn ba năm chiến đấu, bác Lê Dao được đơn vị tín nhiệm giao giữ chức Tiểu đội phó Tiểu đội bộ binh, thuộc Tiểu đoàn 317, Trung đoàn 54.
Bác kể, lúc nhận nhiệm vụ, trong lòng vừa tự hào vừa lo lắng.
“Mình còn trẻ, nhưng anh em giao cho thì phải làm cho tròn. Chỉ sợ chỉ huy không khéo thì anh em chịu thiệt.”
Đơn vị của bác làm nhiệm vụ chốt giữ và cơ động chiến đấu tại khu vực huyện Châu Phú, tỉnh An Giang, nơi thường xuyên xảy ra đụng độ với tàn quân địch từ bên kia biên giới xâm nhập. Là tiểu đội phó, bác trực tiếp phân công vị trí chiến đấu, kiểm tra công sự, động viên tinh thần anh em trước mỗi nhiệm vụ.
Một kỷ niệm bác nhớ nhất là trận đánh nhỏ vào cuối mùa khô năm 1981. Khi tiểu đội đang cơ động thì bất ngờ chạm địch. Trong tình huống căng thẳng, bác nhanh chóng cho anh em chiếm lĩnh địa hình, giữ vững đội hình.
“Lúc đó không được phép hoảng. Chỉ cần mình loạn, anh em sẽ loạn theo.”
Trận đánh kết thúc nhanh, tiểu đội bảo toàn lực lượng, hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, bác được chỉ huy đánh giá cao về khả năng chỉ huy và tinh thần trách nhiệm.
Cuối năm 1982, khi xuất ngũ, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là sự tin tưởng của đồng đội.
“Anh em còn sống, còn về được là mình mừng rồi.”



