Người tiểu đội trưởng bên dòng kênh giáp ranh
Tác phẩm khắc họa cuộc đời dũng cảm và sự hy sinh anh dũng của Liệt sĩ Lê Phước Vĩnh (1939 – 1963) – người con trai cả kính yêu của Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lan. Sinh ra tại xã Long Thượng, Cần Giuộc, Long An, anh sớm tiếp nối ngọn lửa yêu nước từ gia đình để gia nhập lực lượng du kích địa phương. Trên cương vị Tiểu đội trưởng du kích, anh đã mưu trí chỉ huy nhiều trận đánh chống càn khốc liệt và anh dũng ngã xuống vào năm 1963, gửi lại tuổi xuân 24 cho khát vọng độc lập của quê hương.
Vùng đất Long Thượng, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An nằm giáp ranh với ngõ vành đai Bình Chánh, miền đất này thời chống Mỹ là một chảo lửa miền Đông đầy bom cày đạn xới. Chính từ những rặng dừa nước che chở bên dòng kênh, những chiến sĩ du kích chân đất đã bám trụ kiên cường, dùng sự mưu trí để đương đầu với hỏa lực tối tân của kẻ thù. Trong hàng ngũ kiên trung ấy, người ta vẫn mãi nhắc về Liệt sĩ Lê Phước Vĩnh với sự kính trọng dành cho một người Tiểu đội trưởng du kích quả cảm, người đã dâng trọn thanh xuân dưới màu cờ Tổ quốc.
Anh Lê Phước Vĩnh sinh năm 1939 trong một gia đình nhà nông chất phác. Tuổi thơ anh trải qua nhiều gian khó, sớm chịu nỗi đau mất mẹ khi mẹ anh – Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lan – tạ thế vào năm 1953. Lớn lên trong cảnh nước nhà bị chia cắt, chứng kiến cảnh xóm làng bị tàn phá dưới gót giày viễn chinh, ngọn lửa yêu nước và khát vọng tự do đã bừng cháy trong lòng người thanh niên trẻ. Không cam chịu cuộc sống nô lệ, anh Vĩnh đã chủ động tham gia vào lực lượng du kích mật tại địa phương, gánh vác sứ mệnh bảo vệ quê hương Long Thượng.
Với bản tính thông minh, gan dạ và vô cùng nhạy bén, anh Lê Phước Vĩnh sớm bộc lộ khả năng chỉ huy tác chiến, được đồng đội tin tưởng bầu làm Tiểu đội trưởng du kích. Dưới sự lãnh đạo của anh, tiểu đội du kích Long Thượng sắm vai những "bóng ma" ẩn hiện khắp các bụi rậm, kinh rạch. Anh mưu trí chỉ huy anh em gài mìn bẫy, tổ chức các trận phục kích bất ngờ bẻ gãy nhiều trận càn quét, quấy rối các toán lính ngụy đi tuần, bảo vệ vững chắc vành đai an toàn cho các cán bộ cách mạng đi về hoạt động mật.
Năm 1963, chiến tranh bước vào giai đoạn khốc liệt khi Mỹ - Ngụy ráo riết thực hiện chiến thuật "bủa lưới phóng lao" và dồn dân lập ấp chiến lược. Trong một trận chiến đấu trực diện vô cùng gay go vào năm 1963, khi quân địch huy động lực lượng áp đảo càn quét vào vùng căn cứ lõm nhằm nhổ tận gốc lực lượng của ta, Tiểu đội trưởng Lê Phước Vĩnh đã dũng cảm chỉ huy các chiến sĩ bám trụ công sự, đánh chặn đầu mũi tiến công của giặc.
Trận chiến diễn ra không cân sức, hỏa lực địch điên cuồng nã xối xả. Để bảo vệ an toàn cho đồng đội và rút lui lực lượng thương binh, anh Lê Phước Vĩnh đã chủ động xông lên vị trí hiểm yếu, nổ súng đánh lạc hướng để thu hút toàn bộ làn đạn tàn bạo của kẻ thù về phía mình. Sự ngoan cường của anh đã tạo điều kiện cho đơn vị chuyển quân an toàn. Nhưng giữa làn mưa bom bão đạn, người Tiểu đội trưởng du kích 24 tuổi ấy đã trúng đạn và anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi tuổi đời đang phơi phới bao hoài bão, viết nên khúc tráng ca kiêu hùng ngay trên mảnh đất quê hương.
Đau đớn thay, cũng chính trong năm 1963 định mệnh ấy, người em trai ruột của anh là Tiểu đội phó Lê Văn Chiều cũng đã anh dũng ngã xuống trên mặt trận chống Mỹ. Hai anh em ruột thịt cùng hy sinh trong một năm là nỗi đau thương tột cùng nhưng cũng là niềm tự hào vĩnh cửu của gia đình.
Chiến tranh đã lùi xa, dòng kênh giáp ranh ngày nào nay đã phẳng lặng, những cánh đồng lúa xanh ngát đã hồi sinh mạnh mẽ trên vết thương bom đạn cũ. Để ghi nhận tinh thần quả cảm và công ơn trời biển của anh, ngày 27 tháng 05 năm 1978, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định số 556/QĐ-TTg truy tặng tấm bằng Tổ quốc ghi công mang số hiệu HCM 14925 cho Liệt sĩ Lê Phước Vĩnh.
Hôm nay, tại ngôi nhà số C2/24 ấp 18, xã Hưng Long, huyện Bình Chánh, tấm bằng Tổ quốc ghi công của anh được người em gái là bà Lê Thị Sạng trân trọng giữ gìn, đặt trang nghiêm bên cạnh chân dung người mẹ vĩ đại và em trai. Nén hương trầm thơm ngát thắp lên vào ngày giỗ mẹ hằng năm như một lời hứa vĩnh cửu của thế hệ con cháu: tấm gương kiên trung của Tiểu đội trưởng Lê Phước Vĩnh sẽ mãi là ngọn đuốc rực sáng, soi đường cho thế hệ trẻ vững bước đi lên.



