Cựu chiến binh

Người tiểu đội trưởng giữ chốt nơi biên cương Hà Giang

Năm 1978, từ thôn Phúc Thọ, bác Lê Thuý Hiệp lên đường nhập ngũ khi biên giới phía Bắc Tổ quốc đang trong giai đoạn căng thẳng. Bốn năm quân ngũ của bác gắn liền với nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền quốc gia tại tỉnh Hà Giang. Trong ký ức người lính năm xưa, đó là những tháng ngày gian khổ nhưng thấm đẫm tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội sâu nặng.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Kiều Nguyễn Thị Hiền Lê Thị Huệ (Xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Thúy Hiệp sinh năm 1960, lớn lên trong thời kỳ đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, nhưng vẫn còn nhiều thử thách phía trước. Năm 1978, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ, tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế về Đại đội Mười Tám thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa, sau đó cơ động tăng cường thực hiện nhiệm vụ tại tuyến biên giới tỉnh Hà Giang. Trong đơn vị, bác mang cấp bậc hạ sĩ, giữ cương vị tiểu đội trưởng, trực tiếp chỉ huy anh em chiến sĩ làm nhiệm vụ giữ chốt, tuần tra và canh gác.

Địa bàn công tác của bác là những điểm cao hiểm trở, núi đá trùng điệp, thời tiết khắc nghiệt. Mùa đông sương mù dày đặc, gió lạnh cắt da; mùa mưa thì đường trơn, lũ quét và sạt lở luôn rình rập. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người lính vừa phải đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt, vừa phải luôn sẵn sàng trước mọi tình huống xảy ra.

Nhắc về những ngày đầu làm tiểu đội trưởng, bác Hiệp chậm rãi kể:

“Lúc đó mình còn trẻ, kinh nghiệm chưa nhiều, nhưng đã được giao chỉ huy thì phải gương mẫu trước. Anh em nhìn vào mình mà giữ vững tinh thần.”

Kỷ niệm sâu sắc nhất trong lòng bác là một đêm trực chốt cuối năm 1979. Trời mưa rét, sương mù phủ kín lối mòn sát đường biên. Trong ca trực đêm, tiểu đội của bác phát hiện dấu hiệu bất thường từ phía rừng sâu. Không chút do dự, bác triển khai đội hình, phân công người cảnh giới, người liên lạc, giữ vững vị trí theo đúng phương án tác chiến đã được huấn luyện.

Bác kể lại bằng giọng trầm lắng:

“Đêm đó lạnh buốt, tay cầm súng run lên vì rét, nhưng không ai rời vị trí. Chỉ cần sơ suất một chút là ảnh hưởng đến cả chốt, đến dân dưới bản.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn