Cựu chiến binh

NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG LỬA

Bài viết khắc họa hình ảnh ông Lê Văn Thấu trong vai trò tiểu đội trưởng giữa một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Giữa mưa bom, bão đạn, ông vừa là người chỉ huy chiến đấu, vừa là điểm tựa tinh thần cho đồng đội, thể hiện rõ bản lĩnh, trách nhiệm và phẩm chất của người lính cách mạng.

Hưng Yên24/12/2025Lê Thị Khánh An lớp 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ cần những người lính biết cầm súng, mà còn cần những con người đủ bản lĩnh để dẫn dắt đồng đội đi qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trên chiến trường Đường 9 – Khe Sanh – Quảng Trị khốc liệt năm xưa, ông Lê Văn Thấu đã trưởng thành như thế – từ một người lính trẻ trở thành tiểu đội trưởng giữa mưa bom bão đạn.

Sau thời gian huấn luyện và chiến đấu ban đầu, nhờ tinh thần kỷ luật, sự gan dạ và khả năng tổ chức, ông được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ tiểu đội trưởng. Khi ấy, ông mới ngoài hai mươi tuổi, nhưng đã phải gánh trên vai sinh mạng của tám đến mười hai người lính trong tiểu đội. Đó không chỉ là một chức danh, mà là trách nhiệm nặng nề được đánh đổi bằng từng quyết định giữa chiến trường lửa.

Chiến trường Đường 9 – Khe Sanh – Quảng Trị là nơi địch tập trung hỏa lực mạnh nhất. Máy bay gầm rú suốt ngày đêm, pháo mặt đất và pháo hạm từ biển bắn vào liên hồi. Đất đá bị cày xới, rừng cây cháy trụi, không gian lúc nào cũng đặc quánh mùi khói thuốc súng. Trong hoàn cảnh ấy, vai trò của người tiểu đội trưởng trở nên vô cùng quan trọng.

Mỗi lần hành quân, ông là người đi đầu dò đường. Mỗi lần dừng chân, ông là người chọn vị trí đào hầm, bố trí đội hình chiến đấu. Mỗi khi có lệnh tiến công hay phòng ngự, ông là người truyền đạt mệnh lệnh rõ ràng, ngắn gọn, để từng chiến sĩ hiểu rõ nhiệm vụ của mình. Giữa bom đạn, một mệnh lệnh đúng lúc có thể cứu sống cả tiểu đội; một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng máu.

Nhưng ông Lê Văn Thấu không chỉ là người chỉ huy bằng mệnh lệnh. Ông còn là người anh, người bạn của đồng đội. Khi chiến sĩ mệt vì hành quân dài ngày, ông là người chia sẻ từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Khi có người hoang mang trước sức mạnh hủy diệt của bom đạn, ông là người bình tĩnh động viên, nhắc nhở mọi người giữ vững đội hình, giữ vững niềm tin.

Có những đêm giữa rừng Trường Sơn, tiểu đội của ông phải ém quân trong hầm hào chật hẹp. Bom đạn nổ ngay trên đầu, đất đá rơi lả tả, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Trong những khoảnh khắc ấy, ông vẫn giữ giọng nói trầm tĩnh, nhắc từng người bám chắc vị trí, không hoảng loạn. Chính sự điềm tĩnh của người tiểu đội trưởng đã giúp cả tiểu đội đứng vững giữa hiểm nguy.

Trong một lần kéo pháo cuối tháng Hai năm 1968, khi pháo địch bắn dữ dội, ông vừa chỉ huy vừa trực tiếp cùng anh em đưa pháo vào vị trí an toàn. Một quả đạn nổ gần, mảnh pháo văng ra khiến ông bị thương ở bắp tay. Máu chảy, cơn đau buốt nhói, nhưng ông vẫn cố giữ đội hình, chỉ rời vị trí khi nhiệm vụ đã hoàn thành và đồng đội an toàn.

Vết sẹo để lại trên bắp tay ông từ đó trở thành dấu ấn không thể xóa mờ. Với ông, đó không chỉ là thương tích, mà là ký ức về trách nhiệm của người chỉ huy – người luôn đặt an toàn của đồng đội lên trên bản thân mình.

Chiến tranh càng ác liệt, vai trò của người tiểu đội trưởng càng được thử thách. Không ít lần, ông phải đưa ra quyết định trong tích tắc: tiến hay lùi, bám trụ hay rút quân, cứu thương hay tiếp tục chiến đấu. Những quyết định ấy không có thời gian để do dự, và hậu quả của nó có thể là sinh mạng của đồng đội.

Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống ngay bên cạnh, trong lúc làm nhiệm vụ. Có những cái tên không kịp gọi trọn, có những lời dặn chưa kịp nói ra. Mỗi lần như vậy, ông lại càng thấm thía hơn trách nhiệm của người còn sống: phải chiến đấu thay phần của những người đã hy sinh.

Giữa chiến trường lửa, người tiểu đội trưởng Lê Văn Thấu đã trưởng thành không phải bằng tuổi tác, mà bằng trải nghiệm sinh tử. Ông học cách kiềm chế nỗi sợ, học cách gánh vác, học cách đứng vững để người khác có thể dựa vào. Đó là phẩm chất làm nên hình ảnh người chỉ huy nhỏ giữa một cuộc chiến lớn.

Ngày đất nước thống nhất, nhìn lại quãng đường đã qua, ông không nhắc nhiều đến chiến công, mà thường nhắc đến đồng đội. Với ông, điều lớn lao nhất không phải là chức vụ hay thành tích, mà là việc đã cùng anh em đi qua chiến trường lửa, giữ trọn lời thề người lính.

Hôm nay, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, ông Lê Văn Thấu vẫn giữ tác phong điềm đạm, trách nhiệm của một người từng là tiểu đội trưởng. Trong ký ức ông, chiến trường Đường 9 – Khe Sanh – Quảng Trị vẫn còn đó, cùng hình ảnh những người lính trẻ năm xưa – những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh để đất nước có ngày hòa bình.

Người tiểu đội trưởng giữa chiến trường lửa ấy không tự coi mình là anh hùng. Nhưng chính sự âm thầm, bền bỉ và trách nhiệm của ông đã góp phần làm nên chiến thắng chung của dân tộc – một chiến thắng được đánh đổi bằng máu, nước mắt và niềm tin son sắt vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn