Bài viết

Người Tiểu đội trưởng kiên cường bên Ngã ba Đồng Lộc

Ninh Bình01/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở mảnh đất Can Lộc, Hà Tĩnh – nơi cái nắng gắt của miền Trung hòa cùng gió Lào bỏng rát – có một người con gái đã gửi lại thanh xuân của mình để giữ vững mạch máu giao thông thông suốt cho những đoàn xe ra tiền tuyến. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Tần, người chị cả, người tiểu đội trưởng kiên cường của 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc huyền thoại. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống cách mạng, từ nhỏ Võ Thị Tần đã sớm bộc lộ tính cách mạnh mẽ, đảm đang và giàu lòng yêu nước. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cô gái trẻ Võ Thị Tần đã hăng hái gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong khi vừa tròn 21 tuổi.
Ông cha xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, còn chị và các đồng đội chọn bám trụ ở những "tọa độ chết" khốc liệt nhất. Chân dung nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Tần. Ngã ba Đồng Lộc ngày ấy được ví như "yết hầu" giao thông độc đạo nối liền hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Nhằm chặt đứt tuyến đường tiếp tế này, kẻ thù đã điên cuồng trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn. Mặt đất bị cày xới tan hoang, không một cọng cỏ nào có thể mọc nổi, mỗi mét đất đều thấm đẫm mùi thuốc súng. Trong bom đạn ác liệt ấy, Tiểu đội 4 do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng được giao nhiệm vụ chốt chặn, rà phá bom mìn và san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch vừa dứt tiếng gầm rú. Bất kể ngày hay đêm, cứ bom vừa nổ, khói bom chưa kịp tan, người ta lại thấy dáng hình nhỏ nhắn của chị Tần cùng các đồng đội lao ra trận địa. Mỗi chuyến xe qua bến là một lần các chị đối diện với cái chết cận kề. Ban ngày máy bay quần thảo ném bom, ban đêm các chị lại làm "cọc tiêu sống", mặc áo trắng để hướng dẫn các đoàn xe lặng lẽ lăn bánh trong bóng tối. Nhưng giữa những hiểm nguy ấy, Võ Thị Tần cùng đồng đội vẫn kiên cường bám đường. Trong bức thư cuối cùng gửi về cho mẹ, chị viết những lời đầy lạc quan và kiêu hãnh: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn cho chúng con làm vạn, ban ngày chúng đem bom sát cánh máy bay để cắt đường... Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng nhưng không thể làm rung chuyển được trái tim của chúng con." Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh. Khoảng 16 giờ 30 phút, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống Đồng Lộc. Một quả bom tàn khốc đã rơi trúng căn hầm nơi chị Tần và 9 người đồng đội đang trú ẩn. Đất đá sụp đổ, khói bụi mịt mù. Cả tiểu đội 10 cô gái TNXP đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới chỉ mười chín, đôi mươi. Các chị ra đi khi tay vẫn còn vương đất đá trận địa, khi tuyến đường r tiền tuyến vừa được thông suốt. Chị Tần ngã xuống, nhưng niềm tin mãnh liệt về ngày đất nước độc lập của chị vẫn sống mãi.

Sự hy sinh của chị Võ Thị Tần cùng Tiểu đội 4 đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Những việc làm của các chị không ồn ào, không phô trương nhưng lại bền bỉ và đầy trách nhiệm với Tổ quốc. Năm 1972, chị Võ Thị Tần đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một sự ghi nhận xứng đáng cho người con gái kiên trung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn