Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG LUÔN LÀM GƯƠNG

NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG LUÔN LÀM GƯƠNG

Nghệ An14/08/2026xã Vĩnh Hải (xã Vĩnh Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người chỉ huy giỏi không nhất thiết phải nói những lời lớn lao. Đôi khi, sức mạnh của người chỉ huy nằm ở chính việc họ làm trước mắt đồng đội.

Cù Chính Lan là một tiểu đội trưởng như vậy.

Sau thời gian rèn luyện trong quân ngũ, Cù Chính Lan được giao nhiệm vụ tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Đại đoàn 304. Ở cương vị mới, anh không xa cách với chiến sĩ mà tiếp tục sống giản dị, khiêm tốn và gần gũi.

Anh chú trọng xây dựng tiểu đội từ những việc cụ thể. Một đơn vị chiến đấu tốt không thể chỉ dựa vào một cá nhân. Mỗi người phải hiểu nhiệm vụ, tin tưởng nhau và biết phối hợp.

Cù Chính Lan đã cùng đồng đội đưa tiểu đội từ chỗ còn yếu lên khá. Đó là kết quả của quá trình tổ chức, rèn luyện và làm gương.

Điều đáng quý là anh không chỉ yêu cầu người khác dũng cảm. Bản thân anh luôn là người đi đầu.

Trong trận Giang Mỗ lần thứ nhất ngày 7-12-1951, khi trận địa bị lộ và đơn vị được lệnh tạm thời rút lui, Cù Chính Lan ở lại phía sau để dùng súng máy kiềm chế địch, tạo điều kiện cho đồng đội rút an toàn. Sau đó, anh quay lại tìm người bị thương và đưa được ba đồng đội trở về.

Đó là một hành động rất khác với hình ảnh “diệt xe tăng” mà nhiều người biết đến. Ở đây, điều nổi bật không phải là tấn công mà là trách nhiệm.

Anh sẵn sàng ở lại vị trí nguy hiểm để bảo vệ người khác.

Chỉ vài ngày sau, trong trận Giang Mỗ lần thứ hai, Cù Chính Lan lại đứng trước một tình huống sinh tử. Khi xe tăng địch xuất hiện, anh tìm cách tiêu diệt nó. Tiểu liên bị hóc, anh chuyển sang sử dụng lựu đạn. Sau nhiều nỗ lực, anh đã phá hủy chiếc xe tăng.

Hai hành động ở hai trận đánh cho thấy hai phẩm chất khác nhau nhưng thống nhất: trách nhiệm và dũng cảm.

Đến ngày 29-12-1951, trong trận đồn Cô Tô, anh bị thương nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục phá rào mở đường cho đồng đội. Khi bị thương nặng, anh nằm tại chỗ chỉ hướng tiến và động viên anh em chiến đấu.

Cù Chính Lan hy sinh sau khi trận đánh kết thúc.

Một người chỉ huy như thế được đồng đội kính trọng không phải vì quân hàm hay chức vụ. Anh được kính trọng vì luôn làm điều mình yêu cầu người khác làm.

Đó là phẩm chất vượt thời gian của một người lãnh đạo: làm gương bằng chính hành động của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn