Người tiểu đội trưởng nghiêm mà hiền
Ngày đầu ở đơn vị, Cu Nâu có phần e dè trước người tiểu đội trưởng. Anh tên là Hòa, người cao, dáng rắn rỏi, nói chuyện không lớn tiếng nhưng lúc nào cũng rõ ràng. Trong giờ huấn luyện, anh rất nghiêm. Ai làm sai động tác, anh nhắc ngay. Ai đến muộn, anh yêu cầu thực hiện đúng giờ.

Ngày đầu ở đơn vị, Cu Nâu có phần e dè trước người tiểu đội trưởng.
Anh tên là Hòa, người cao, dáng rắn rỏi, nói chuyện không lớn tiếng nhưng lúc nào cũng rõ ràng. Trong giờ huấn luyện, anh rất nghiêm. Ai làm sai động tác, anh nhắc ngay. Ai đến muộn, anh yêu cầu thực hiện đúng giờ.
Cu Nâu có lần nghĩ:
“Chắc anh khó tính lắm.”
Nhưng rồi cậu dần nhận ra phía sau vẻ nghiêm khắc ấy là một người rất tình cảm.
Một lỗi nhỏ trên thao trường
Trong một buổi tập, Cu Nâu thực hiện sai động tác.
Tiểu đội trưởng Hòa nói:
— Làm lại.
Cu Nâu hơi lo.
Cậu thực hiện lần nữa.
— Chưa đúng. Chậm lại, nghe hiệu lệnh.
Lần thứ ba, Cu Nâu làm tốt hơn.
Anh Hòa gật đầu:
— Được rồi.
Chỉ một câu ngắn, nhưng Cu Nâu thấy nhẹ cả người.
Cuối buổi tập, anh gọi riêng cậu lại:
— Đừng sợ sai. Sai thì sửa. Nhưng đã được nhắc rồi thì phải nhớ.
Cu Nâu đáp:
— Vâng!
Bát cháo lúc ốm
Một hôm, Cu Nâu bị cảm, người mệt và không muốn ăn.
Tiểu đội trưởng biết chuyện.
Anh đến xem rồi bảo:
— Nghỉ đi. Đừng cố.
Cu Nâu ngạc nhiên:
— Nhưng em vẫn tham gia được.
Anh Hòa lắc đầu:
— Người lính phải biết giữ sức khỏe. Không phải lúc nào cố thêm cũng là tốt.
Đến bữa, anh còn mang cho Cu Nâu một bát cháo nóng.
— Ăn một chút rồi nghỉ.
Cu Nâu nhận bát cháo, lí nhí:
— Em cảm ơn anh.
Anh chỉ cười:
— Khỏi nhanh còn tập.
Bài học về người chỉ huy
Sau một thời gian, Cu Nâu hiểu vì sao mọi người trong tiểu đội đều quý anh Hòa.
Anh nghiêm trong công việc nhưng không bao giờ nặng lời vô lý. Anh yêu cầu mọi người đúng giờ vì chính anh cũng luôn đến sớm. Anh yêu cầu đồng đội giữ gìn trang phục vì chính anh luôn chăm chút từng bộ quân phục.
Một tối sau giờ sinh hoạt, Cu Nâu hỏi:
— Anh ơi, làm tiểu đội trưởng có khó không?
Anh Hòa cười:
— Khó chứ. Vì mình không chỉ lo cho mình.
Rồi anh nói thêm:
— Làm người lính trước hết phải biết trách nhiệm. Làm cán bộ thì càng phải làm gương.
Cu Nâu ghi nhớ câu nói ấy.
Từ một người tân binh còn nhiều bỡ ngỡ, cậu dần học được cách sống trong tập thể. Cậu biết rằng kỷ luật không phải để làm người ta sợ, mà để mọi người cùng hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn.
Còn người tiểu đội trưởng nghiêm mà hiền đã trở thành một trong những người thầy đầu tiên của Cu Nâu trong đời quân ngũ.
Anh dạy cậu bằng mệnh lệnh trên thao trường, bằng sự quan tâm trong cuộc sống và bằng chính cách sống gương mẫu của mình.



