NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG NƠI ĐẤT LỬA QUẢNG TRỊ
Trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Trị đã trở thành một biểu tượng của lòng quả cảm, nơi thử lửa đối với ý chí và tinh thần của mỗi người chiến sĩ giải phóng. Giữa một chiến trường mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc, vai trò của người chỉ huy trực tiếp nơi tuyến đầu có ý nghĩa vô cùng lớn lao. Là người tiểu đội trưởng — người "A trưởng" đứng đầu một mũi chiến đấu, cựu chiến binh Lê Đình Quế đã đi qua những ngày đêm đỏ lửa ấy bằng bản lĩnh sắt đá và tình đồng đội thiêng liêng. Không chỉ trực tiếp cầm súng đối mặt với kẻ thù, ông còn là điểm tựa, là người dẫn đường cho các chiến sĩ của mình vượt qua mưa bom bão đạn để giữ vững từng tấc đất quê hương.
Cựu chiến binh Lê Đình Quế sinh đúng vào ngày Tết Độc lập 2/9/1946 tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Quảng Châu, Sầm Sơn, Thanh Hóa. Sinh ra và lớn lên khi đất nước đang chuyển mình qua các cuộc trường chinh, ý thức về độc lập tự do đã sớm thấm sâu vào máu thịt của ông. Tháng 4 năm 1968, giữa lúc cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân đang làm rung chuyển toàn chiến trường miền Nam, người thanh niên Lê Đình Quế tròn 22 tuổi đã hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo ý chí quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Sau thời gian huấn luyện gian khổ, ông được điều động thẳng vào mặt trận Quảng Trị — một trong những tọa độ lửa ác liệt nhất bấy giờ. Với sự nhạy bén, trách nhiệm và bản lĩnh kiên cường, ông được tin tưởng giao nhiệm vụ làm Tiểu đội trưởng (A trưởng), trực tiếp chỉ huy một tiểu đội bộ binh chiến đấu tại chiến trường.
Làm một người lính đã gian khổ, làm một người chỉ huy tiểu đội nơi tuyến đầu lại càng áp lực gấp bội. Trên đôi vai của người A trưởng Lê Đình Quế không chỉ là nhiệm vụ tiêu diệt sinh lực địch, giữ vững công sự, mà còn là trách nhiệm bảo vệ mạng sống cho những người đồng đội thân yêu — những người cùng ông chia củ sắn lùi, ngụm nước lã giữa hai dòng pháo dội.
Giai đoạn từ năm 1968 đến 1971 tại Quảng Trị là chuỗi ngày đối đầu nghẹt thở với các chiến dịch càn quét, những trận mưa bom từ máy bay B-52 và pháo bầy từ các căn cứ của địch. Trong thế trận cài răng lược đầy cam go, tiểu đội của ông đã bám trụ kiên cường qua từng trận đánh. Mỗi lần nhận lệnh nổ súng, người tiểu đội trưởng Lê Đình Quế luôn là người xông pha đi đầu, làm gương cho anh em, đồng thời bình tĩnh xử lý các tình huống bất ngờ trên chiến trường để giảm thiểu thương vong cho đơn vị.
Tháng 12 năm 1971, sau gần 4 năm liên tục chiến đấu kiên cường và hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ tại mảnh đất Quảng Trị thầm đẫm máu xương, ông xuất ngũ trở về quê hương Quảng Châu, khép lại một chặng đường binh nghiệp đầy vinh quang nhưng cũng không ít mất mát, hy sinh.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày rời xa khói lửa chiến trường, người A trưởng năm nào giờ đã bước vào tuổi xưa nay hiếm. Những vết thương thời chiến có thể nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, nhưng ký ức về một thời oanh liệt, về những cái ôm siết chặt của đồng đội bên chiến hào Quảng Trị vẫn vẹn nguyên trong tâm trí cựu chiến binh Lê Đình Quế. Câu chuyện của ông là một lát cắt vàng trong pho sử hào hùng của thế hệ cha anh — những người đã dùng máu, mồ hôi và lòng quả cảm vô hạn để giữ vững nền độc lập, tự do cho Tổ quốc hôm nay.



