NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG Ở ĐỒNG ĐĂNG
Anh hùng liệt sĩ Hoàng Văn Trai

Trong những câu chuyện về Đồng Đăng năm 1979, có một cái tên được nhắc đến với sự kính trọng:
Hoàng Văn Trai.
Ông sinh năm 1959, là người dân tộc Nùng, quê ở xã Thụy Hùng, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn.
Khi hy sinh, ông là Hạ sĩ, Tiểu đội trưởng thuộc Tiểu đoàn Cảnh sát bảo vệ cơ động Công an Lạng Sơn. Những thông tin này được ghi trong tài liệu của Hội đồng Chỉ đạo xuất bản về các Anh hùng người dân tộc thiểu số.
Sau khi học nghiệp vụ tại Trường Công an Cao Lạng, Hoàng Văn Trai từng công tác tại Bảo Lạc và Quảng Hà. Khi tình hình biên giới trở nên căng thẳng, ông được điều về Tiểu đoàn Cảnh sát bảo vệ cơ động Công an Lạng Sơn và được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng.
Sáng 17/2/1979, chiến sự lan tới Đồng Đăng.
Ngay trong những giờ đầu tiên, Hoàng Văn Trai triển khai lực lượng thực hiện nhiệm vụ.
Nhưng người tiểu đội trưởng không chỉ quan tâm đến trận địa.
Ông cùng đồng đội còn tham gia đưa người dân đi sơ tán, di chuyển và bảo vệ tài sản của nhân dân và Nhà nước.
Đó là một chi tiết rất đáng nhớ.
Bởi trong chiến tranh, bảo vệ Tổ quốc không chỉ có nghĩa là giữ một vị trí chiến đấu.
Đó còn là bảo vệ những người dân đang sống trên mảnh đất ấy.
Ngày hôm sau, 18/2/1979, Hoàng Văn Trai tiếp tục cùng đồng đội bám chốt.
Cuộc chiến kéo dài.
Ông bị thương nhưng vẫn ở lại cùng đồng đội.
Theo tư liệu của Báo Thanh Niên và tài liệu lịch sử, Hoàng Văn Trai tiếp tục chiến đấu tại chốt và hy sinh do vết thương quá nặng.
Ông ra đi khi mới khoảng 20 tuổi.
Một tuổi đời còn rất trẻ.
Một người con của Lạng Sơn nằm lại ngay trên quê hương mình.
Ngày 13/8/1980, Nhà nước truy tặng Hoàng Văn Trai danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, phần mộ của ông được chăm sóc tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Cao Lộc.
Người thân vẫn hương khói.
Đồng đội vẫn nhớ.
Những người trẻ đến Đồng Đăng có thể nhìn thấy những dấu tích của cuộc chiến năm xưa, nhưng cuộc sống xung quanh đã hoàn toàn khác.
Thị trấn đã hồi sinh.
Những con đường đông đúc hơn.
Những ngôi nhà mới mọc lên.
Những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình.
Và đó có lẽ là điều ý nghĩa nhất đối với những người đã nằm lại.
Họ không thể nhìn thấy những ngày bình yên hôm nay.
Nhưng sự bình yên ấy chính là điều mà thế hệ của họ đã góp phần bảo vệ.
Hoàng Văn Trai chỉ sống 20 năm.
Nhưng tên tuổi của người tiểu đội trưởng người Nùng ấy đã ở lại lâu hơn rất nhiều.
Ở lại trong ký ức gia đình.
Ở lại với đồng đội.
Ở lại trong lịch sử Lạng Sơn.
Và ở lại trong những câu chuyện mà thế hệ sau kể cho nhau nghe.
Hoa lửa không phải để khơi lại những mất mát.
Hoa lửa là để nhớ.
Nhớ rằng phía sau một vùng biên giới bình yên hôm nay là những người từng đứng ở đó.
Nhớ rằng có những tuổi trẻ đã gửi lại nơi biên cương.
Và nhớ rằng hòa bình luôn là điều đáng trân trọng.



