NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG VÀ KHÁT VỌNG HÒA BÌNH
Năm 1925, tại mảnh đất Liên Chung, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang, cậu bé Nguyễn Văn Nghị cất tiếng khóc chào đời. Lớn lên giữa cái nôi cách mạng, trong huyết quản của chàng thanh niên ấy là dòng máu kiên cường của người dân vùng sỏi đá Tân Yên – nơi vốn nổi danh với tinh thần bất khuất.
Năm 1925, tại mảnh đất Liên Chung, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang, cậu bé Nguyễn Văn Nghị cất tiếng khóc chào đời. Lớn lên giữa cái nôi cách mạng, trong huyết quản của chàng thanh niên ấy là dòng máu kiên cường của người dân vùng sỏi đá Tân Yên – nơi vốn nổi danh với tinh thần bất khuất.
Khi tiếng súng kháng chiến chống Pháp bùng nổ, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên Nguyễn Văn Nghị đã tạm biệt gia đình, quê hương xã Liên Chung để lên đường nhập ngũ. Không chỉ dừng lại ở vai trò một chiến sĩ thông thường, với sự mưu trí và lòng quả cảm, ông đã được tin tưởng giao trọng trách là Tiểu đội trưởng.
Cuộc đời binh nghiệp của ông là những tháng ngày "nếm mật nằm gai", là những đêm sương muối nằm chờ giặc bên những bờ tre, gốc lúa quê hương. Trong tâm thế của một người chỉ huy tiểu đội, ông hiểu rằng mỗi tấc đất quê nhà không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là trận địa tuyến đầu để bảo vệ độc lập tự do.
Thế nhưng, thời hoa lửa ấy cũng đầy rẫy những hy sinh thầm lặng. Vào ngày 15 tháng 04 năm 1950, giữa lúc cuộc kháng chiến đang vào giai đoạn cam go, người Tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Nghị đã anh dũng ngã xuống khi vừa tròn 25 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người.
Ông ra đi, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của ông đã hóa thân vào dáng hình sông núi. Cái tên "Nguyễn Văn Nghị" cùng dòng chữ "Tiểu đội trưởng" trên tấm bia tưởng niệm hôm nay không chỉ là thông tin cá nhân, mà là minh chứng cho một thế hệ thanh niên Tân Yên sẵn sàng dâng hiến thanh xuân cho khát vọng hòa bình vĩnh cửu.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ từ xã Liên Chung năm ấy vẫn mãi là một bài ca bất tử trong lòng người thân và thế hệ mai sau.nN



