Bài viết

NGƯỜI TÌNH BÁO BỊ CƯA CHÂN 6 LẦN

Lạng Sơn17/07/2026Hoàng Đức Thành (Trường Cao đẳng Lạng Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI TÌNH BÁO BỊ CƯA CHÂN 6 LẦN

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt tại chiến trường Đông Nam Bộ, cụm tình báo H.67 (thuộc Phòng Tình báo Quân giải phóng miền Nam) là một trong những mạng lưới hoạt động hiệu quả nhất, cung cấp nhiều tin tức tình báo chiến lược vô giá. Nguyễn Văn Thương là một giao liên tình báo xuất sắc của cụm, người chuyên vận chuyển các tài liệu tuyệt mật qua các vùng kiểm soát dày đặc của Mỹ - ngụy.

1. Cuộc vây ráp nghẹt thở trên đồng hoang

Thời gian: Ngày 5 tháng 2 năm 1969

Địa điểm: Vùng giáp ranh giữa Tây Ninh và Bình Dương

Chiều hôm ấy, Nguyễn Văn Thương nhận nhiệm vụ khẩn cấp chuyển một tài liệu mật về căn cứ. Khi đang băng qua một cánh đồng hoang vắng, tiếng trực thăng Mỹ bất ngờ gầm rú trên đầu. Một toán lính biệt kích đổ bộ xuống ngay trước mặt, bủa vây mọi ngả đường rút lui.

Biết trong túi áo có tài liệu mật không thể để rơi vào tay giặc, Nguyễn Văn Thương vừa chạy vừa khéo léo nuốt tài liệu vào bụng. Anh giật chốt khẩu súng ngắn, bắn trả quyết liệt để tìm đường thoát. Anh hạ gục nhiều tên địch, nhưng do lực lượng quá chênh lệch, một loạt đạn bắn thẳng đã găm vào đùi khiến anh ngã quỵ.

Quân địch ập đến khống chế, bắt sống anh ngay trên vũng máu.

2. Cuộc đấu trí cân não: Từ "nhung lụa" đến địa ngục

Kẻ thù biết Nguyễn Văn Thương là giao liên chủ chốt của mạng lưới tình báo đầu não. Ban đầu, chúng dùng đòn "mềm mỏng". Chúng đưa anh về một biệt thự sang trọng tại Sài Gòn, chữa trị vết thương, cho ăn ngon, mặc đẹp. Một tên sỹ quan tình báo Mỹ đưa ra một vali đầy ắp tiền đô-la và nói:

"Chỉ cần anh viết ra vài cái tên trong tổ chức, tất cả số tiền này, một ngôi nhà sang trọng ở Sài Gòn và một suất học bổng du học Mỹ cho con anh sẽ là của anh."

Nguyễn Văn Thương chỉ cười nhạt, ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn đống tiền đô-la:

  • "Tôi chỉ là một người lính liên lạc nhỏ nhoi, đi theo các anh ấy để kiếm cơm ăn. Tôi không biết ai là chỉ huy cả."

Dụ dỗ không thành, bộ mặt tàn ác của kẻ thù lộ rõ. Chúng chuyển anh đến "chuồng cọp" và bắt đầu những chuỗi ngày tra tấn tàn khốc nhất mà một con người có thể tưởng tượng ra. Chúng dùng kìm rút móng tay, móng chân anh; dùng điện cao thế giật đến ngất đi rồi dội nước lạnh cho tỉnh lại. Nhưng đổi lại, chúng chỉ nhận được sự im lặng đáng sợ của người chiến sĩ tình báo.

3. Sáu lần cưa chân và ý chí thép bất diệt

Đỉnh điểm của sự dã man diễn ra khi một tên sỹ quan ngụy điên cuồng gầm lên: "Để xem cái đầu của mày cứng hay đôi chân của mày cứng!"

Chúng quyết định cưa chân anh để bẻ gãy ý chí.

  • Lần thứ nhất: Chúng cưa bỏ một đoạn bàn chân phải của anh mà không dùng thuốc tê. Cơn đau thấu xương tủy làm anh ngất đi, nhưng khi tỉnh dậy, anh vẫn giữ nguyên câu trả lời: "Tôi không biết!"

  • Lần thứ hai, thứ ba, thứ tư... Cứ mỗi tuần, khi anh không chịu khai, chúng lại kéo anh ra và cưa tiếp một đoạn chân. Tổng cộng, kẻ thù đã thực hiện 6 lần cưa đối với hai đôi chân của anh, cho đến khi cả hai chân chỉ còn lại phần đùi ngắn ngủi sát háng.

  • Mỗi lần cưa chân là một lần Nguyễn Văn Thương đi qua ranh giới của cái chết. Thân thể anh rách nát, máu thịt đầm đìa, nhưng tinh thần của anh thì như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển. Anh tự nhẩm trong đầu để tiếp thêm sức mạnh: "Chúng có thể cưa chân ta, nhưng không thể cưa đi lòng yêu nước trong tim ta."

    Kẻ thù hoàn toàn bất lực trước ý chí của người lính tình báo Việt Nam. Một tên lính Mỹ phải thốt lên kinh ngạc: "Chúng tôi đã thua một con người không còn chân."

    4. Ngày trở về lẫm liệt

    Không khuất phục được anh, chúng đày anh ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Tại đây, dù không còn đôi chân để đi lại, Nguyễn Văn Thương vẫn dùng hai tay để lết đi khắp các phòng giam, tiếp tục tổ chức đấu tranh bí mật trong lòng nhà tù cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng vào ngày 30/4/1975.

    Năm 1978, ông vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

    Trở về cuộc sống đời thường với cơ thể thương tật 81%, người anh hùng "không chân" ấy vẫn tiếp tục sống một cuộc đời rực rỡ, truyền lửa cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước và ý chí vượt qua mọi nghịch cảnh của con người Việt Nam trong thời hoa lửa.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn