NGƯỜI TNXP KỂ LẠI LẦN ĐỐI MẶT BOM CHÙM
Trong một trận đánh phá khốc liệt năm 1972, đội TNXP mà Phạm Thị Luyến tham gia phải mở đường cho xe vận tải vượt qua một đoạn quốc lộ bị bom chùm rải dày. Khi một quả bom bi bất ngờ kêu “tách” – dấu hiệu sắp nổ – Luyến chỉ kịp hét lên cảnh báo đồng đội rồi đẩy bạn ngã xuống hố, còn bản thân thì bị sóng xung kích đánh văng. Cô sống sót trong gang tấc và kể lại ký ức ấy như một vết sẹo tinh thần suốt đời.
Năm 1972, tuyến đường 10 qua Minh Thuận trở thành một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất.
Địch rải bom chùm xuống như mưa, phủ đầy mặt đường, ngổn ngang những quả bom bi nhỏ bằng nắm tay nhưng sát thương kinh khủng.
Đội TNXP của Phạm Thị Luyến, cô gái mới 16 tuổi, được điều đến để mở tuyến đường thông xe đêm.
Khi nhận nhiệm vụ, chị đội trưởng nói:
– Đêm nay phải thông đường cho xe pháo vào kịp chiến trường. Chậm một phút cũng nguy.
Luyến đáp, giọng run nhưng kiên quyết:
– Chị cho em làm tổ rà bom. Em quen tay rồi.
Bom chùm rơi như mưa bi
Khoảng 1 giờ sáng, địch bất ngờ quay lại, thả thêm một loạt bom chùm.
Tiếng bom rơi nghe như tiếng mưa đá nện xuống mái tôn.
Hạt bom bi lăn lóc khắp mặt đường, long lanh như những quả cầu chết chóc.
Luyến bò sát đất, dùng cán tre nhẹ nhàng lăn từng quả bom vào hố cát đơn vị chuẩn bị.
Mỗi lần bom bi chạm vào đá kêu “lách tách”, tim cô lại thót lên.
Bạn cùng tổ – Thuận – khẽ hỏi:
– Luyến, sợ không?
Cô cười nhẹ, giọng lạc đi:
– Sợ chứ… nhưng mình không làm thì xe không đi được.
Khoảnh khắc định mệnh: tiếng “tách” đáng sợ
Khi cả tổ đang thu gom bom còn sót, bỗng Luyến nghe một âm thanh rất nhỏ:
“tách…”
Âm thanh nhẹ như cành khô gãy, nhưng với TNXP, đó là tiếng báo tử:
Một quả bom chùm đang kích nổ.
Luyến chỉ kịp hét lên:
– Nằm xuống!!!
Cô lao người đẩy Thuận vào hố đất.
Trong giây tiếp theo, một ánh chớp lóe lên.
Rồi ầm!!!
Sóng xung kích quăng Luyến ra xa gần ba mét.
Đất đá phủ kín người, tai ù đặc, không nghe thấy gì ngoài tiếng “u…u…” kéo dài.
Khi mở mắt, trời như chao đảo.
Cô đưa tay lên sờ mặt – phủ đầy đất, nhưng may mắn không thấy máu.
Thuận từ hố đất ngóc đầu lên, nước mắt trào ra:
– Luyến!!! Em còn sống không?
Luyến thở dốc:
– Sống… may trời thương…
Bạn bè trong đội chạy lại, kéo cả hai ra chỗ an toàn.
Chị đội trưởng ôm Luyến, giọng run:
– Con bé này… suýt nữa mất rồi…
Luyến chỉ mỉm cười, môi nứt toác vì đất bụi:
– Em còn sống là được, chị ạ. Đường chưa thông… mình còn làm tiếp.
Trở lại mặt đường – dù còn run rẩy
Dù toàn thân đau nhói, Luyến vẫn cố đứng dậy.
Cô cầm lại cây gậy rà bom, tiếp tục bò thấp người, gom từng quả bom bi còn sót.
Chị đội trưởng nói nhỏ:
– Luyến, nghỉ đi.
– Không… vẫn còn xe chưa qua. Chúng ta không dừng được.
Đêm ấy, đến gần 4 giờ sáng, tuyến đường cuối cùng cũng được thông.
Những đoàn xe đèn tắt im lặng lăn bánh qua trong bóng tối.
Ai cũng hiểu:
Nếu không có sự dũng cảm và quyết đoán của một cô gái tuổi vừa mười sáu, nhiều chiến sĩ ở mặt trận phía trước đã có thể phải trả giá.
Ký ức còn nguyên trong hơi thở
Nhiều năm sau, xóm Đồng Trại, xã Minh Thuận (quê cũ) chính thức trở thành
thôn Đồng Trại, xã Minh Thuận, thành phố Thái Bình (quê mới – theo mô hình chính quyền địa phương 2 cấp).
Mái tóc Luyến đã bạc đi nhiều, nhưng mỗi khi kể lại câu chuyện đối mặt bom chùm năm ấy, bàn tay chị vẫn khẽ run.
– Không phải vì sợ… – chị nói – mà vì nhớ đồng đội mình. Nhớ cả cái tiếng “tách”… nhỏ mà ám suốt đời.
Nhưng rồi chị lại mỉm cười:
– Bọn chị chỉ là một phần rất nhỏ trong thời hoa lửa. May mắn là còn được sống để kể lại.
Và câu chuyện của người TNXP ấy trở thành bài ca lặng lẽ
nhưng vang mãi giữa lòng những người yêu hòa bình.



