Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người tổ trưởng còn lại giữa trận địa

Đêm Đông Khê vẫn chìm trong khói súng và tiếng nổ dồn dập. Sau nhiều giờ mở cửa, giữ đường và hỗ trợ đội hình tiến công, tổ bộc phá năm người đã không còn nguyên vẹn như lúc xuất phát. Có người bị thương phải lùi về phía sau, có người đang được đồng đội dìu đi trong bóng tối. Người chiến sĩ quê Cao Bằng nằm sát bờ đất, thở gấp sau một đợt căng thẳng kéo dài. Khi ngẩng lên nhìn quanh, anh chợt nhận ra bên cạnh mình chỉ còn lại tổ trưởng Lâm vẫn giữ vị trí giữa trận địa.

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người tổ trưởng còn lại giữa trận địa

Đêm Đông Khê vẫn chìm trong khói súng và tiếng nổ dồn dập.

Sau nhiều giờ mở cửa, giữ đường và hỗ trợ đội hình tiến công, tổ bộc phá năm người đã không còn nguyên vẹn như lúc xuất phát. Có người bị thương phải lùi về phía sau, có người đang được đồng đội dìu đi trong bóng tối.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng nằm sát bờ đất, thở gấp sau một đợt căng thẳng kéo dài. Khi ngẩng lên nhìn quanh, anh chợt nhận ra bên cạnh mình chỉ còn lại tổ trưởng Lâm vẫn giữ vị trí giữa trận địa.

Ánh lửa từ phía cứ điểm hắt lên gương mặt lấm bùn của người tổ trưởng.

Ông không nói nhiều.

Không hô hào.

Chỉ lặng lẽ quan sát con đường vừa mở và đội hình đang tiếp tục vượt qua phía sau.

Người chiến sĩ trẻ bò lại gần:

— Anh Lâm, anh em mình còn lại ít quá…

Tổ trưởng nhìn anh, ánh mắt vẫn bình tĩnh:

— Còn người là còn nhiệm vụ.

Câu nói ấy ngắn gọn nhưng khiến người chiến sĩ trẻ thấy lòng mình chững lại.

Anh nhìn người tổ trưởng mà chợt hiểu vì sao đồng đội luôn tin tưởng ông. Không phải vì ông không biết mệt hay không biết lo.

Mà vì trong lúc khó khăn nhất, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh cho cả những người còn lại.

Một đoạn hàng rào vừa bị xô lệch khi đội hình đi qua.

Nếu không giữ lại, lối đi có thể bị vướng trở.

Tổ trưởng Lâm lập tức bò tới xử lý.

Người chiến sĩ trẻ muốn đi cùng, nhưng ông khẽ ra hiệu:

— Cậu giữ liên lạc phía sau.

Anh cắn môi gật đầu.

Nằm ở vị trí của mình, anh nhìn bóng người tổ trưởng lặng lẽ làm việc giữa làn khói mờ. Không có ánh hào quang nào quanh người lính ấy.

Chỉ có một con người đang cố giữ cho con đường của đồng đội luôn thông suốt.

Tiếng súng lại vang lên từ phía trước.

Đội hình phía sau vẫn tiếp tục tiến lên từng người một.

Mỗi khi có chiến sĩ vượt qua cửa mở, tổ trưởng Lâm đều khẽ gật đầu như tự kiểm tra rằng nhiệm vụ vẫn đang được thực hiện.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng cảm thấy sống mũi cay cay.

Anh nhớ lại lúc xuất phát, năm người nằm sát bên nhau trong màn sương lạnh. Giờ đây, giữa trận địa chỉ còn người tổ trưởng vẫn kiên trì giữ vị trí.

Anh chợt hiểu rằng có những người trong tập thể luôn âm thầm đứng ở nơi khó khăn nhất để những người khác có thể bước tiếp.

Một lúc sau, tổ trưởng bò trở lại.

Hơi thở ông nặng hơn trước, nhưng giọng vẫn đều:

— Đường còn thông. Tiếp tục giữ vị trí.

Người chiến sĩ trẻ nhìn đôi bàn tay đầy bùn đất và vết xước của ông mà thấy lòng mình nghẹn lại.

Anh hỏi nhỏ:

— Anh có mệt không?

Tổ trưởng cười rất khẽ:

— Mệt chứ. Nhưng chưa xong thì chưa nghỉ được.

Câu trả lời giản dị ấy trở thành bài học mà anh nhớ suốt đời.

Trong những năm tháng sau này, mỗi khi gặp công việc khó khăn, anh lại nhớ đến đêm Đông Khê và người tổ trưởng còn lại giữa trận địa.

Ông không phải người nói những điều lớn lao.

Ông chỉ làm một việc rất đơn giản mà rất khó: ở lại với trách nhiệm của mình đến phút cuối cùng.

Đêm dần trôi về sáng.

Tiếng bước chân của đồng đội vẫn tiếp tục vượt qua cửa mở.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhìn người tổ trưởng bên cạnh mà cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm kính trọng sâu sắc.

Anh hiểu rằng lãnh đạo không phải là đứng ở nơi an toàn để ra lệnh.

Lãnh đạo là khi khó khăn nhất, người ấy vẫn ở lại cùng đồng đội, giữ vững tinh thần và làm tròn trách nhiệm đến cùng.

Nhiều năm sau, anh có thể quên nhiều chi tiết của trận đánh.

Nhưng anh không quên hình ảnh người tổ trưởng lặng lẽ giữa khói súng Đông Khê, giữ cho con đường của đồng đội luôn mở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người tổ trưởng còn lại giữa trận địa | Câu chuyện thời hoa lửa