NGƯỜI TỔ TRƯỞNG GIỮA LỬA ĐẠN
Giữa chiến trường miền Nam khốc liệt, người tổ trưởng luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Không chỉ chỉ huy, bác còn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội. Những năm tháng ấy đã tôi luyện nên một thời hoa lửa không thể nào quên.
Năm một nghìn chín trăm bảy mươi ba, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác Đoàn Văn Chiến rời quê hương thôn Phúc Thọ lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, hành trang của bác chỉ có vài bộ quần áo, lá thư dặn dò của mẹ và một ý chí rất rõ ràng: đã đi là đi trọn con đường của người lính.
Bác được biên chế vào đơn vị chủ lực thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam, làm nhiệm vụ chiến đấu tại chiến trường miền Nam trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống đế quốc xâm lược. Là người nhanh nhẹn, gan dạ và có tinh thần trách nhiệm, bác sớm được tín nhiệm giao giữ chức vụ tổ trưởng chiến đấu.
“Làm tổ trưởng lúc đó không chỉ biết đánh,” bác kể, “mà còn phải biết lo cho anh em, giữ cho tổ không bị rối trong lúc bom đạn.”
Chiến trường miền Nam những năm ấy vô cùng ác liệt. Bom rơi, pháo dội liên miên. Có những ngày, đơn vị vừa hành quân vừa chiến đấu, ăn vội nắm cơm khô, ngủ chớp mắt bên bờ suối hay hầm trú tạm. Là tổ trưởng, bác Chiến luôn đi đầu trong đội hình, vừa quan sát địa hình, vừa nhắc nhở anh em giữ khoảng cách an toàn.
Có một trận đánh mà bác nhớ nhất. Đơn vị được giao nhiệm vụ đánh chiếm một vị trí then chốt của đối phương. Trước giờ nổ súng, bác nhìn từng khuôn mặt anh em trong tổ, phần lớn đều rất trẻ, có người còn chưa kịp gửi lá thư nào về nhà.
“Lúc đó tôi chỉ nghĩ một điều,” bác nói chậm rãi, “phải làm sao để anh em sống sót nhiều nhất.”
Khi giao tranh nổ ra, đạn bay như mưa. Bác vừa chỉ huy, vừa trực tiếp chiến đấu, kịp thời kéo một đồng đội bị thương vào chỗ an toàn. Có lúc nguy hiểm đến mức, chỉ cần chậm một nhịp là có thể hy sinh ngay tại chỗ.
“Trong đầu không kịp sợ,” bác kể, “chỉ biết làm đúng nhiệm vụ của mình.”
Sau trận đánh, tổ của bác hoàn thành nhiệm vụ, giữ được đội hình, dù nhiều anh em bị thương. Đêm đó, trong hầm trú, bác ngồi kiểm lại quân số, hỏi thăm từng người một. “Còn đủ anh em là mừng rồi,” bác nói, giọng trầm xuống.
Những năm tháng chiến tranh không chỉ có tiếng súng. Đó còn là những đêm dài nhớ nhà, nhớ quê. Bác kể, có lúc ngồi tựa lưng vào gốc cây, nhìn bầu trời đầy sao, lòng lại nhớ đến cha mẹ nơi quê xa.
“Không biết ở nhà có ngủ được không,” bác nghĩ thầm, “con thì đang ở đây, giữa bom đạn thế này.”
Năm một nghìn chín trăm bảy mươi bảy, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bác được xuất ngũ trở về địa phương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác.
“Có những chuyện không bao giờ quên được,” bác nói. “Đó là đồng đội, là trách nhiệm, là những ngày mình sống trọn với danh xưng người lính.”
Câu chuyện của bác Đoàn Văn Chiến không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là lát cắt chân thực của một thế hệ đã gửi trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc, lặng lẽ mà kiên cường trong những năm tháng không thể nào quên.



