Khác

NGƯỜI TỔNG BÍ THƯ ĐẦU TIÊN VÀ NHỮNG THÁNG NGÀY KHÔNG NGƠI NGHỈ

Tháng 10/1930, Trần Phú được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng. Thời gian đảm nhiệm cương vị này rất ngắn nhưng ông cùng Ban Chấp hành Trung ương phải đối diện với những thử thách đặc biệt khắc nghiệt. Trong những tháng ngày ấy, Trần Phú dành toàn bộ tâm sức cho công tác xây dựng tổ chức, tuyên truyền và lãnh đạo phong trào cách mạng.

Hà Tĩnh25/08/2026Phường Trần Phú (Phường Trần Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 10/1930, tại Hương Cảng, Hội nghị lần thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương đã thông qua Luận cương Chính trị và bầu Trần Phú làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng.

Khi ấy, Trần Phú mới 26 tuổi.

Đó là một vinh dự lớn, nhưng đồng thời cũng là trách nhiệm vô cùng nặng nề.

Đảng còn rất trẻ.

Bộ máy tổ chức đang trong quá trình xây dựng.

Phong trào cách mạng phát triển nhưng cũng phải đối mặt với sự đàn áp khốc liệt của chính quyền thực dân.

Trong hoàn cảnh ấy, cương vị Tổng Bí thư không phải là một vị trí để có danh vọng.

Đó là một nhiệm vụ đầy hiểm nguy.

Trần Phú cùng Ban Chấp hành Trung ương tập trung vào công tác xây dựng Đảng về chính trị, tư tưởng và tổ chức. Theo các tài liệu lịch sử, trên cương vị Tổng Bí thư, ông trực tiếp chủ trì Hội nghị Thường vụ Trung ương tháng 12/1930, Hội nghị Thường vụ Trung ương tháng 1/1931 và Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ hai tại Sài Gòn vào tháng 3/1931.

Những cuộc họp ấy diễn ra trong điều kiện hết sức khó khăn.

Hoạt động bí mật.

Sự theo dõi của mật thám.

Nguy cơ bị bắt luôn hiện hữu.

Sau phong trào cách mạng năm 1930–1931, chính quyền thực dân tăng cường khủng bố và đàn áp. Nhiều cơ sở cách mạng bị tổn thất.

Trong hoàn cảnh ấy, vấn đề củng cố tổ chức càng trở nên quan trọng.

Tại Hội nghị Trung ương lần thứ hai tháng 3/1931, những vấn đề về nhiệm vụ hiện tại, tổ chức và công tác cổ động tuyên truyền được bàn thảo. Những nghị quyết trong giai đoạn này phản ánh sự quan tâm đặc biệt đến việc xây dựng và củng cố sức mạnh của tổ chức Đảng.

Một điểm đáng chú ý trong hoạt động của Trần Phú là sự quan tâm đến công tác tuyên truyền và lý luận.

Theo tư liệu của Hà Tĩnh, trong thời gian lãnh đạo, ông chủ trương phát triển công tác tuyên truyền, xuất bản Báo Cờ vô sảnTạp chí Đỏ, nhằm phổ biến đường lối, vận động quần chúng và xây dựng lực lượng cách mạng.

Điều này cho thấy Trần Phú hiểu rằng một tổ chức cách mạng không thể chỉ tồn tại bằng lòng nhiệt tình.

Cần có lý luận.

Cần có thông tin.

Cần có sự thống nhất về nhận thức.

Cần xây dựng tổ chức vững mạnh.

Trong chưa đầy một năm giữ cương vị Tổng Bí thư, Trần Phú phải làm việc với cường độ cao trong một hoàn cảnh luôn bị đe dọa.

Không có văn phòng an toàn.

Không có lịch làm việc công khai.

Mỗi cuộc gặp đều phải bí mật.

Mỗi địa điểm đều có thể trở thành nơi nguy hiểm.

Nhưng những điều đó không làm ông dừng lại.

Câu chuyện về Trần Phú trong giai đoạn này cho chúng ta thấy một hình ảnh rất rõ về tinh thần trách nhiệm.

Ông không có nhiều thời gian.

Nhưng ông tận dụng từng khoảng thời gian để làm việc.

Ông không có điều kiện thuận lợi.

Nhưng ông vẫn tìm cách hoàn thành nhiệm vụ.

Ông biết nguy hiểm.

Nhưng vẫn tiếp tục hoạt động.

Đó chính là điều làm nên vẻ đẹp của một người chiến sĩ cách mạng trong “thời hoa lửa”.

Không phải ai bước vào con đường cách mạng cũng biết trước mình sẽ sống được bao lâu.

Nhưng những người như Trần Phú đã chọn cách sống sao cho mỗi ngày đều có ý nghĩa.

Cuộc đời ông chỉ kéo dài 27 năm.

Thời gian giữ cương vị Tổng Bí thư chỉ từ tháng 10/1930 đến khi hy sinh tháng 9/1931.

Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ấy, Trần Phú đã để lại những dấu ấn quan trọng trong lịch sử xây dựng Đảng.

Điều còn lại sau cùng không chỉ là chức danh “Tổng Bí thư đầu tiên”.

Điều còn lại là tấm gương về trách nhiệm.

Khi được giao nhiệm vụ, ông nhận lấy.

Khi gặp khó khăn, ông không lùi bước.

Khi đối diện với nguy hiểm, ông vẫn giữ vững niềm tin.

Đó là lý do cái tên Trần Phú vẫn được nhắc đến như một biểu tượng của tuổi trẻ, trí tuệ và tinh thần cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn