Bài viết

Người trẻ kể chuyện lich sử

Hải Phòng22/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, bầu trời đỏ rực như ngọn lửa trải dài đến tận chân núi. Người ta gọi đó là thời hoa lửa – thời mà những cánh phượng nở đỏ khắp làng quê, ḥa cùng ánh lửa chiến tranh cháy suốt những đêm dài. 

An mười chín tuổi khi rời làng nhập ngũ. Trước ngày đi, cậu đứng dưới gốc phượng đầu trường cũ. Cây phượng đă chứng kiến bao mùa học tṛ, bao lời hẹn ước vụng về và cả những giấc mơ c̣n dang dở. 

 Lan đứng đối diện cậu, tay nắm chặt một cuốn sổ nhỏ. 

 “Anh đi rồi… bao giờ về?” 

 An cười, nhưng nụ cười ấy có điều ǵ đó không trọn vẹn. 

 “Khi phượng nở thêm một mùa nữa.” 

 Lan cúi đầu. Gió tháng năm thổi qua làm những cánh hoa đỏ rơi xuống vai áo cô. Chúng giống như những đốm lửa nhỏ bay trong không trung. 

 Chiến trường không giống những ǵ An từng tưởng tượng. Không có những khúc quân ca hào hùng kéo dài măi măi. Chỉ có tiếng đất đá nổ tung, tiếng đồng đội gọi nhau giữa khói bụi và những đêm nằm nh́n lên bầu trời tối đen, nhớ về ngôi làng xa xôi. 

 Mỗi lần nhớ nhà, An lấy cuốn sổ Lan đưa hôm tiễn biệt ra xem. Trong đó không có lời yêu thương nào cả. Chỉ là những trang giấy trắng. 

 Ngày ấy An không hiểu. 

 Cho đến một đêm trú quân dưới rừng già, cậu mở trang cuối cùng và thấy ḍng chữ nhỏ:  

“Em để trống những trang giấy này để anh trở về viết tiếp.” 

An ngồi lặng đi. 

 Ngoài kia, pháo sáng bừng lên giữa trời đêm. Những vệt sáng xé ngang bầu trời như những cánh hoa đỏ khổng lồ đang nở. 

 Mùa phượng năm sau vẫn đến. 

 Nhưng An không trở về. 

 Người ta chỉ mang về cho Lan một cuốn sổ đă sờn góc. Những trang giấy trắng vẫn c̣n nguyên, ngoại trừ ḍng chữ ở trang cuối được viết bằng nét chữ run run:  

“Anh đă đi qua thời hoa lửa. Nếu có thể trở về, điều anh muốn nhất là được đứng dưới gốc phượng và nghe em hỏi: Bao giờ anh về?” 

 Nhiều năm sau, cây phượng trước cổng trường vẫn nở đỏ mỗi mùa hè.  

Nguời ta bảo rằng hoa phượng giống ngọn lửa của tuổi trẻ — cháy rực rỡ, ngắn ngủi nhưng đủ sáng để người ta nhớ suốt cả đời.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn