Khác

Người trẻ trên tuyến lửa – Khi tuổi xuân trở thành trách nhiệm

Người trẻ trên tuyến lửa – Khi tuổi xuân trở thành trách nhiệm Có một điểm chung trong nhiều câu chuyện thời hoa lửa: những người trẻ khi ấy không có nhiều lựa chọn. Khi Tổ quốc cần, họ lên đường. Có người trở thành người lính, có người làm thanh niên xung phong, có người làm quân y, giao liên, thông tin hoặc vận tải. Công việc khác nhau nhưng mục tiêu chung là góp phần bảo vệ và giải phóng đất nước. Lê Hữu Trạc là hình ảnh của người lính giữ đảo. Lê Long Triệu là người lính đặc công, sau chiến tranh vẫn trở lại tìm đồng đội. Nguyễn Ngọc Lài làm quân y khi mới 13 tuổi. Trần Thị Thành và Nguyễn Thị Rẩy là những nữ thanh niên xung phong trên tuyến lửa. Võ An Khánh dùng máy ảnh để ghi lại lịch sử bằng hình ảnh. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng đều cho thấy tuổi trẻ có thể tạo ra sức mạnh lớn khi đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Điều đáng suy ngẫm là nhiều nhân chứng sau chiến tranh vẫn tiếp tục cống hiến. Họ làm công tác xã hội, chăm lo người có công, tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, gìn giữ tư liệu hoặc giáo dục thế hệ trẻ. Nghĩa là tinh thần của thời chiến không bị bỏ lại cùng chiến tranh. Trong thời bình, thanh thiếu nhi không cần lặp lại những hoàn cảnh của thế hệ trước. Điều cần tiếp nối là phẩm chất: lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, ý thức kỷ luật, sự tử tế và khả năng vượt khó. Nếu thế hệ trước bảo vệ đất nước bằng sức trẻ và sự hy sinh, thế hệ hôm nay có thể xây dựng đất nước bằng tri thức, khoa học, công nghệ, văn hóa, lao động và những sáng kiến phục vụ cộng đồng. Mỗi thời đại có một nhiệm vụ riêng, nhưng tinh thần cống hiến là sợi dây nối các thế hệ. Vì vậy, “Câu chuyện thời hoa lửa” không nên chỉ được đọc để nhớ về chiến tranh. Quan trọng hơn, những câu chuyện ấy cần trở thành động lực để người trẻ hôm nay sống có mục tiêu, có trách nhiệm và biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Lào Cai14/08/2026Xã Sơn Tây (Đoàn xã Sơn Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người trẻ trên tuyến lửa – Khi tuổi xuân trở thành trách nhiệm

 

Có một điểm chung trong nhiều câu chuyện thời hoa lửa: những người trẻ khi ấy không có nhiều lựa chọn. Khi Tổ quốc cần, họ lên đường. Có người trở thành người lính, có người làm thanh niên xung phong, có người làm quân y, giao liên, thông tin hoặc vận tải. Công việc khác nhau nhưng mục tiêu chung là góp phần bảo vệ và giải phóng đất nước.

Lê Hữu Trạc là hình ảnh của người lính giữ đảo. Lê Long Triệu là người lính đặc công, sau chiến tranh vẫn trở lại tìm đồng đội. Nguyễn Ngọc Lài làm quân y khi mới 13 tuổi. Trần Thị Thành và Nguyễn Thị Rẩy là những nữ thanh niên xung phong trên tuyến lửa. Võ An Khánh dùng máy ảnh để ghi lại lịch sử bằng hình ảnh. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng đều cho thấy tuổi trẻ có thể tạo ra sức mạnh lớn khi đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Điều đáng suy ngẫm là nhiều nhân chứng sau chiến tranh vẫn tiếp tục cống hiến. Họ làm công tác xã hội, chăm lo người có công, tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, gìn giữ tư liệu hoặc giáo dục thế hệ trẻ. Nghĩa là tinh thần của thời chiến không bị bỏ lại cùng chiến tranh.

Trong thời bình, thanh thiếu nhi không cần lặp lại những hoàn cảnh của thế hệ trước. Điều cần tiếp nối là phẩm chất: lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, ý thức kỷ luật, sự tử tế và khả năng vượt khó.

Nếu thế hệ trước bảo vệ đất nước bằng sức trẻ và sự hy sinh, thế hệ hôm nay có thể xây dựng đất nước bằng tri thức, khoa học, công nghệ, văn hóa, lao động và những sáng kiến phục vụ cộng đồng. Mỗi thời đại có một nhiệm vụ riêng, nhưng tinh thần cống hiến là sợi dây nối các thế hệ.

Vì vậy, “Câu chuyện thời hoa lửa” không nên chỉ được đọc để nhớ về chiến tranh. Quan trọng hơn, những câu chuyện ấy cần trở thành động lực để người trẻ hôm nay sống có mục tiêu, có trách nhiệm và biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn