Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI TRINH SÁT GIỮA LÒNG ĐỊCH

Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Quang Cầm

Gia Lai25/06/2026TRẦN THỊ KIM HOA (ĐOÀN XÃ CANH VINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Lạc Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, có một dòng sông nhỏ chảy qua những cánh đồng lúa xanh rì, len lỏi qua từng lối ngõ như một dải lụa mềm vắt qua làng quê yên ả. Năm 1921, bên dòng sông ấy, một cậu bé tên Đặng Quang Cầm đã cất tiếng khóc chào đời. Cậu lớn lên giữa lời ru của mẹ và câu chuyện về quê hương xứ Nghệ “địa linh nhân kiệt” – nơi đã sinh ra bao người con kiên trung với đất nước. Không ai ngờ rằng, cậu bé hiền lành ấy sau này sẽ trở thành một chiến sĩ trinh sát thép, gan dạ như con sói giữa rừng già, len lỏi qua hiểm nguy như loài cá kình vượt thác để mang về cho cách mạng từng tin tức quý giá.

Bước chân vào con đường cách mạng

Tháng 9 năm 1945, khi đất nước vừa giành được độc lập, hơi thở của tự do còn nồng ấm trên mỗi con đường làng, người thanh niên Đặng Quang Cầm đã không chần chừ một giây phút nào. Như con chim non vừa đủ lông đủ cánh đã vội vã bay đi tìm phương trời rộng, ông xếp lại chiếc áo nâu sờn cũ, từ giã quê hương Đô Lương để gia nhập lực lượng vũ trang. Trong tim ông, lời thề bảo vệ Tổ quốc cháy lên rực rỡ như ngọn đuốc giữa đêm đông, soi đường cho ông bước vào những năm tháng chiến đấu gian khổ mà vinh quang.

Từ đó cho đến tháng 7 năm 1954, dấu chân ông in khắp chiến trường cực Nam Trung Bộ – vùng đất nắng gió khắc nghiệt, núi rừng hiểm trở. Là một chiến sĩ trinh sát, ông như con mắt thần của cách mạng, âm thầm dò xét, nắm bắt từng động tĩnh của quân thù. Ông còn phụ trách những con đường giao thông liên lạc quan trọng – những mạch máu nuôi sống cách mạng – và bền bỉ làm công tác vũ trang tuyên truyền, gây dựng cơ sở, tổ chức dân quân ngay trong lòng vùng địch kiểm soát, chẳng khác nào người thợ lặng lẽ gieo từng hạt giống đỏ giữa đất khô cằn, chờ ngày trổ thành rừng cây cách mạng xanh tươi.

Một ngày giáp mặt tử thần mười bốn lần

Đầu năm 1947, chiến khu rung lên trong cơn bão lửa: gần 2.000 quân Pháp ào ạt kéo đến, vây bọc căn cứ như một vòng tay sắt khổng lồ siết chặt lấy con mồi. Trong giờ khắc sinh tử ấy, Đặng Quang Cầm được giao một nhiệm vụ tưởng chừng không thể hoàn thành: theo dõi, nắm chắc từng bước di chuyển của địch giữa muôn trùng nguy hiểm.

Suốt một ngày dài đằng đẵng, ông bám theo gót giày quân thù như chiếc bóng không rời, lặng lẽ mà kiên cường. Mười bốn lần đụng đầu với địch – mười bốn lần lưỡi hái của tử thần lướt sát qua người ông. Có lúc khoảng cách giữa ông và họng súng quân thù chỉ vừa hai mươi mét, gần đến mức một hơi thở mạnh cũng có thể là tiếng chuông báo tử. Nhưng trái tim người chiến sĩ ấy vẫn đập những nhịp đều đặn lạ thường, như mặt hồ thu không một gợn sóng giữa cơn giông bão. Bằng sự bình tĩnh phi thường và trí thông minh nhanh như ánh chớp, ông đã đánh lạc hướng quân địch, len lỏi thoát khỏi vòng vây trong gang tơ giữa cái sống và cái chết. Ngày ấy, lòng can đảm của ông sáng rực như một vì sao giữa trời đêm đen kịt, trở thành câu chuyện truyền miệng đầy tự hào trong lòng đồng đội.

Người gìn giữ mạch sống của con đường giao liên

Từ tháng 2 năm 1948 đến tháng 12 năm 1950, trên vai người trung đội phó trẻ tuổi là trọng trách giữ vững một đoạn đường trên tuyến giao liên mang tên Bác – con đường “Hồ Chí Minh” huyền thoại. Đó là con đường gập ghềnh đá sỏi, len qua rừng sâu suối thẳm, nhưng dưới bước chân kiên định của ông và đồng đội, nó vẫn ngày đêm thông suốt như dòng máu chảy đều trong cơ thể sống của cuộc kháng chiến, mang theo tin tức, vũ khí, lương thực đến những nơi cần đến nhất.

Tiếp đó, từ tháng 1 năm 1951 đến tháng 7 năm 1954, ông lại nhận một nhiệm vụ mới: phụ trách đội vũ trang tuyên truyền, xây dựng cơ sở cách mạng giữa vùng đồng bào dân tộc ít người. Ông đến với bà con như con suối nhỏ chảy về nguồn, mang theo ánh sáng cách mạng đến từng bản làng xa xôi, gieo vào lòng người dân niềm tin sắt đá vào ngày mai độc lập. Bằng sự chân thành và kiên trì bền bỉ như giọt nước thấm dần vào đá, ông đã cùng đồng bào dệt nên một thế trận lòng dân vững chắc, để mỗi nếp nhà sàn, mỗi cánh rừng đều trở thành một pháo đài cách mạng kiên cố.

Vinh quang của lòng dũng cảm

Ngày 31 tháng 8 năm 1955, những chiến công thầm lặng nhưng vĩ đại của Đặng Quang Cầm đã được Tổ quốc ghi nhận. Ông được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba và trang trọng truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một trong những anh hùng được tuyên dương đợt đầu tiên của cả nước. Đó là vòng nguyệt quế xứng đáng cho một cuộc đời đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Cùng với những người con ưu tú khác của quê hương Đô Lương như Nguyễn Quốc Trị, Nguyễn Thái Nhự, Biện Văn Thanh, Nguyễn Quốc Thất, Trần Hữu Bảo, Hoàng Văn Thanh, Lê Hữu Hoè..., tên tuổi Đặng Quang Cầm đã được khắc ghi vào trang sử vàng của dân tộc, như những vì tinh tú sáng mãi trên bầu trời quê hương xứ Nghệ. Câu chuyện về người chiến sĩ trinh sát gan dạ, mười bốn lần thoát khỏi vòng vây tử thần trong một ngày, sẽ còn được kể lại mãi cho các thế hệ măng non hôm nay và mai sau, để mỗi em nhỏ hiểu rằng: lòng yêu nước, sự can đảm và đức kiên trì có thể biến một người con bình dị của làng quê thành một huyền thoại bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn