NGƯỜI TRINH SÁT Hà Đức Nhuận 6 NĂM Ở MẶT TRẬN VÀ HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ
NGƯỜI TRINH SÁT 6 NĂM Ở MẶT TRẬN VÀ HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ
Tôi nhập ngũ gần sáu năm thì được điều về trung đội Trinh sát, tiểu đoàn 46. Nhiệm vụ của tôi chủ yếu là đi trước mở đường, trinh sát địa hình, tìm mìn, xác định cửa mở cho đơn vị đánh vào chốt. Đây là công việc cực kỳ nguy hiểm, vì chỉ cần sơ sẩy để lộ là lập tức bị trung liên, đại liên, m79 của địch quạt cho không kịp nằm.
Có những đêm tôi bò trên đá lạnh buốt, áp sát từng tảng đá để nghe tiếng chân địch. Có hôm phát hiện cửa mở bị chúng gài mìn K58, tôi phải lần từng đoạn dây, dò từng tấc đất. Sai một bước là mất mạng tôi và cả trung đội phía sau.
Chiến trường Hà Giang đầy những hang đá. Hang Làng Lò lớn đến mức chứa được cả tiểu đoàn, có chỗ anh em hát hò, mổ xẻ thương binh. Hang Gió thì lạnh đến mức đêm nằm nghe gió hú như tiếng ai gọi. Còn vô số hang nhỏ chỉ đủ cho hai ba người chui vào, trú tạm giữa những trận mưa pháo.
Tôi từng chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh vì mìn và pháo hơn là vì giáp lá cà. Điều đó khiến tôi càng quyết tâm mỗi lần nhận nhiệm vụ trinh sát phải thật cẩn thận, để anh em phía sau được an toàn hơn.
Đến tháng 7, tôi đã gần tròn sáu năm trong quân ngũ. Chỉ huy – ông Bình – nói với tôi:
“Đến lượt cậu ra quân. Người mới vào, người cũ phải về. Quy luật quân đội nó thế.”
Ngày rời chiến trường, tôi mang theo bao ký ức về đồng đội còn nằm lại nơi điểm cao 685, 468. Tôi trở về đời thường, tiếp tục câu chuyện riêng của mình.
Khi ấy tôi đang yêu bác gái. Hai người quen nhau khi tôi còn đang trong quân, chỉ tranh thủ tối thứ bảy, chủ nhật sang gặp. Năm 1983 chúng tôi ăn hỏi, nhưng mãi sau khi tôi ra quân tôi mới về ở hẳn. Tình yêu giữa những năm chiến tranh ấy giản dị nhưng sâu đậm, là điểm tựa để tôi vượt qua những tháng ngày chiến đấu gian nan.
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại quãng thời gian trinh sát, những đêm mở cửa mở, những trận pháo như mưa, tôi càng thấy trân trọng sự bình yên mà mình đang có.



