Người trinh sát pháo binh và bản hùng ca thầm lặng nơi biên ải mậu duệ”
Có những người lính đi qua chiến tranh mà tên tuổi không tạc vào đá núi, nhưng sự hy sinh của họ đã hòa vào mạch máu của đất đai. Ông nội tôi, cựu chiến binh Bùi Đức Diến, là một người như thế. Tháng 3 năm 1988, khi những cánh hoa ban nở trắng rừng cũng là lúc chàng thanh niên Tú Thịnh vừa tròn 21 tuổi lên đường nhập ngũ. Mang theo hành trang là nhiệt huyết của tuổi trẻ, ông được biên chế vào đơn vị C4 - D4 - E877 thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hà Tuyên, trực tiếp đứng ở tuyến đầu trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc và làm nhiệm vụ quốc tế.
Đơn vị của ông đóng quân tại xã Mậu Duệ, huyện Yên Minh – nơi mà đá nhiều hơn đất, nơi những vách đá tai mèo dựng đứng trở thành chiến lũy ngăn quân thù. Với vai trò là lính Trinh sát Pháo binh, ông nội tôi chính là “con mắt” của trận địa. Công việc của ông là những chuyến đi không tiếng động, lầm lũi xuyên qua sương muối, áp sát đường biên để đo đạc tọa độ, quan sát di biến động của đối phương rồi truyền tin chính xác về cho pháo ta khai hỏa. Đó là một cuộc đấu trí đầy nghẹt thở, nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống mỏng manh như hơi thở giữa đêm sương. Trong suốt những năm tháng từ 1988 đến 1991, giữa cái thiếu thốn từ ngụm nước đến lá thư nhà, ông cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ, lấy lòng yêu nước làm điểm tựa để giữ vững từng tấc đất biên thùy, thực hiện trọn vẹn sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc sau những giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến.
Hòa bình lập lại trên những nẻo đường biên, năm 1991, ông nội phục viên trở về địa phương trong niềm vui vỡ òa của gia đình. Tuy nhiên, cuộc chiến không kết thúc hẳn khi ông mang về những “vết sẹo” giấu kín trong cơ thể. Những cơn sốt rét rừng năm xưa và sự khắc nghiệt của thời tiết vùng cao đã khiến ông mắc phải những căn bệnh xương khớp trầm trọng. Dù thân thể không còn lành lặn như thuở đôi mươi, ông vẫn tiếp tục tỏa sáng giữa đời thường khi tham gia vào Hội Cựu chiến binh thôn Hưng Thịnh, xã Sơn Dương. Với ông, dù ở chiến trường hay lúc làm một người nông dân bình dị, 8 chữ vàng “Trung thành, Đoàn kết, Gương mẫu, Đổi mới” luôn là lẽ sống. Ông sống khiêm nhường, mẫu mực, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu, giữ trọn cốt cách của người lính cụ Hồ cho đến cuối năm 2019 là ngày ông trút hơi thở cuối cùng vì bệnh tật tái phát.
Câu chuyện về cuộc đời ông nội tôi không có những huân chương chói lọi được ca tụng rầm rộ, nhưng lại là một bản hùng ca thầm lặng và chân thực nhất. Nó nhắc nhở thế hệ chúng tôi rằng: Tổ quốc không chỉ được bảo vệ bằng súng đạn, mà còn được gìn giữ bằng xương máu, bằng những cơn đau âm ỉ của những người lính bình dị như ông. Nhìn lại bức ảnh thời binh nghiệp của ông, lòng tôi trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt, tự hứa sẽ sống xứng đáng với màu áo lính mà ông đã từng mang, xứng đáng với mảnh đất Tuyên Quang giàu truyền thống cách mạng.



