Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI TRINH SÁT TRẺ VÀ NHỮNG NĂM THÁNG “ĐỒN LÀ NHÀ, BIÊN GIỚI LÀ QUÊ HƯƠNG”

Ninh Bình24/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu những con đường Trường Sơn là mạch máu đưa sức người, sức của ra chiến trường thì những vùng biên giới phía Tây lại là nơi những người lính âm thầm giữ từng tấc đất, từng đường biên giữa núi rừng hiểm trở. Ở nơi ấy, có những người lính trinh sát phải sống giữa rừng sâu, bám địa bàn, bám dân, đối mặt với những hiểm nguy mà người ngoài khó hình dung. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Hồng Tuyên, quê xã Hương Mai, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh, là một trong những người đã dành phần lớn cuộc đời binh nghiệp của mình cho nhiệm vụ ấy.

Võ Hồng Tuyên sinh năm 1941, nhập ngũ tháng 4/1959. Khi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ông là Chuẩn úy trinh sát thuộc Đại đội 2 Công an nhân dân vũ trang Hà Tĩnh. Những năm tháng tuổi trẻ của ông gắn với lực lượng biên phòng, với những địa bàn biên giới xa xôi và những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm.

Khác với hình dung quen thuộc về chiến tranh chỉ có những trận đánh lớn, công việc của một người trinh sát biên phòng phần lớn diễn ra trong im lặng. Người trinh sát phải nắm địa bàn, theo dõi tình hình, phát hiện những dấu hiệu bất thường, tiếp cận đối tượng và cung cấp thông tin cho đơn vị. Có những nhiệm vụ không có tiếng súng, nhưng chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến người lính rơi vào tình huống nguy hiểm.

Võ Hồng Tuyên đã trưởng thành trong môi trường ấy.

Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, lực lượng Công an nhân dân vũ trang Hà Tĩnh vừa phải bảo vệ địa bàn biên giới, vừa thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ an ninh, đồng thời phối hợp chi viện cho chiến trường và làm nhiệm vụ quốc tế. Giai đoạn 1964-1975 là thời kỳ đặc biệt ác liệt của lực lượng này. Theo tư liệu về cuộc đời Võ Hồng Tuyên, năm 1970 ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 29 tuổi.

29 tuổi – cái tuổi mà nhiều người hôm nay mới bắt đầu ổn định cuộc sống, thì Võ Hồng Tuyên đã có những năm tháng dài sống giữa gian khổ và hiểm nguy. Danh hiệu Anh hùng đến với ông khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng phía sau danh hiệu ấy là những tháng ngày mà người lính phải liên tục thử thách bản lĩnh.

Có một điều đặc biệt trong cuộc đời Võ Hồng Tuyên: sau những năm chiến đấu, ông không rời xa biên giới. Ngược lại, ông tiếp tục gắn bó với lực lượng biên phòng và sau này đảm nhiệm cương vị Chỉ huy trưởng Bộ đội Biên phòng Hà Tĩnh trong nhiều năm. Tổng cộng, ông có 13 năm làm Chỉ huy trưởng, từ năm 1987 đến năm 2000

Từ một người lính trinh sát trẻ tuổi trở thành người chỉ huy lực lượng biên phòng, con đường ấy cho thấy sự trưởng thành của một người lính qua nhiều giai đoạn lịch sử. Nếu thời chiến ông phải đối mặt với những nhiệm vụ sống còn thì thời bình ông lại đối mặt với một nhiệm vụ khác: làm sao xây dựng đơn vị vững mạnh, bảo vệ biên giới và giữ được mối quan hệ gắn bó với nhân dân.

Ông từng sống và công tác ở những địa bàn mà điều kiện vật chất vô cùng thiếu thốn. Nhưng thay vì chỉ nghĩ đến khó khăn của bản thân, Võ Hồng Tuyên luôn chú trọng đời sống của cán bộ, chiến sĩ. Những người từng làm việc với ông kể lại rằng trong thời gian làm Đồn trưởng Đồn 99, bản Giàng, ông luôn tìm cách cải thiện đời sống bộ đội. Khi về ăn Tết, mỗi chiến sĩ có thể mang theo vài cân nếp, con gà hay ít mật mía; còn đơn vị thì phải tự trồng mía, nuôi gà, làm rẫy để có thêm thực phẩm.

Những chi tiết ấy rất đời thường nhưng lại cho thấy một phẩm chất đáng quý của người chỉ huy: biết chăm lo cho người lính từ những điều nhỏ nhất.

Bởi người lính nơi biên giới không chỉ cần một mệnh lệnh chiến đấu.

Họ cần một người chỉ huy hiểu được sự thiếu thốn của mình.

Cần một người cùng ăn, cùng ở, cùng chịu gian khổ.

Và cần một người coi đời sống của chiến sĩ cũng là trách nhiệm của người chỉ huy.

Võ Hồng Tuyên đã làm điều đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn