Cựu chiến binh

Người Trinh Sát Trên Núi Đá Vị Xuyên

Ninh Bình12/05/2026Đinh Ngọc Thu Trang (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn phòng nhỏ treo đầy huân chương và kỷ vật chiến tranh, ông Ngô Đức Bình vẫn cẩn thận giữ chiếc mũ cối đã sờn bạc theo năm tháng. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật của một thời tuổi trẻ mà còn là minh chứng cho những ngày tháng chiến đấu ác liệt tại mặt trận Vị Xuyên.

Ông Bình nhập ngũ năm 1980. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị trinh sát thuộc mặt trận Hà Giang. Công việc của người lính trinh sát vô cùng nguy hiểm: luồn sâu nắm tình hình, xác định trận địa đối phương và dẫn đường cho đơn vị chiến đấu.

Những năm 1984–1986, chiến sự tại Vị Xuyên diễn ra khốc liệt. Núi rừng Hà Giang ngày đêm rung chuyển bởi pháo đạn. Các cao điểm như 685, 772 hay 300 thường xuyên là nơi diễn ra những trận đánh giằng co quyết liệt.

Ông Bình kể:

“Người lính trinh sát phải hành quân ban đêm, bám từng khe đá để tránh bị phát hiện. Có lúc nằm im hàng giờ giữa mưa rét chỉ để theo dõi động tĩnh của đối phương.”

Kỷ niệm mà ông nhớ nhất là chuyến trinh sát vào đầu mùa mưa năm 1985. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tiếp cận gần một điểm cao đang bị đối phương chiếm giữ để xác định vị trí hỏa lực.

Đêm ấy trời tối đen như mực, mưa rừng xối xả khiến đường núi trơn trượt. Ông cùng tổ trinh sát gồm bốn người lặng lẽ men theo vách đá tiến lên. Khi chỉ còn cách vị trí đối phương vài trăm mét, bất ngờ pháo sáng bắn lên rực cả khoảng trời.

Cả tổ lập tức nằm ép sát xuống khe đá. Nhưng trong lúc cơ động, một chiến sĩ trẻ tên Vũ Anh Tuấn bị trượt chân ngã xuống sườn núi và bị thương nặng ở chân.

Giữa tình huống nguy hiểm, ông Bình cùng đồng đội thay nhau cõng Tuấn vượt qua quãng đường núi hiểm trở để đưa về tuyến sau. Suốt nhiều giờ liền, họ vừa di chuyển vừa tránh các đợt pháo kích dội xuống liên tục.

Ông xúc động nhớ lại:

“Tuấn đau lắm nhưng vẫn cố chịu đựng, sợ làm lộ vị trí của anh em. Tình đồng đội nơi chiến trường thiêng liêng lắm, sẵn sàng hy sinh để cứu nhau.”

Sau chuyến trinh sát ấy, đơn vị của ông hoàn thành nhiệm vụ, cung cấp chính xác thông tin để bộ đội tổ chức phản công giữ vững trận địa.

Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông nhiều ký ức không thể nào quên. Có những đồng đội hôm trước còn cùng nhau trò chuyện, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Điều đau lòng nhất với ông là nhiều người lính hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Năm 1986, ông Ngô Đức Bình bị thương trong một trận pháo kích và được chuyển về tuyến sau điều trị. Sau khi xuất ngũ trở về quê hương, ông tiếp tục tham gia công tác địa phương, thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ.

Mỗi lần nhắc đến Vị Xuyên, người cựu chiến binh già lại lặng đi vài giây rồi chậm rãi nói:

“Máu của đồng đội tôi đã thấm vào từng phiến đá nơi biên giới. Hòa bình hôm nay là điều vô giá mà thế hệ trẻ phải biết giữ gìn và trân trọng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Trinh Sát Trên Núi Đá Vị Xuyên | Câu chuyện thời hoa lửa