Người trinh sát và dòng sông
Có một con sông mà người lính trinh sát phải vượt qua nhiều lần.
Mỗi lần nước một khác.
Mùa mưa nước dâng.
Mùa khô lòng sông trơ đá.
Có lần giữa dòng, một người lính làm rơi chiếc ba lô.
Anh định quay lại lấy.
Người chỉ huy quát khẽ:
“Bỏ đi!”
Anh tiếc lắm.
Trong ba lô có vài thứ cá nhân quý giá.
Nhưng anh hiểu nhiệm vụ quan trọng hơn.
Khi lên bờ, người đồng đội hỏi:
“Mất gì không?”
Anh đáp:
“Mất vài thứ.”
Rồi anh cười:
“Nhưng còn người là còn tất cả.”
Câu nói ấy trở thành một kỷ niệm của cả tổ.



