Người trợ lý nuôi dưỡng
Giữa những năm tháng biên cương Tây Nam còn khói lửa, có những người lính không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng lại giữ một vai trò thầm lặng mà vô cùng quan trọng: giữ cho bộ đội đủ ăn, đủ sức để chiến đấu. Bác Nguyễn Tiến Cáp, sinh năm 1956, quê thôn Phúc Thọ, nhập ngũ năm 1975, là một trong những người lính như thế. Công tác tại Ban Quân nhu Sư đoàn 10 – Quân đoàn 3, bác đảm nhiệm nhiệm vụ trợ lý nuôi dưỡng, bảo đảm hậu cần cho bộ đội chiến đấu tại chiến trường Tây Nam, trong đó có nh
Nhắc đến những năm tháng ở chiến trường Tây Nam, bác Nguyễn Tiến Cáp thường nói chậm rãi, giọng trầm nhưng chắc: “Đánh giặc đã vất vả, nuôi quân giữa bom đạn còn vất vả gấp nhiều lần.”
Là trợ lý nuôi dưỡng, bác Cáp không chỉ lo sổ sách, định lượng, mà trực tiếp bám sát đơn vị, theo các bếp dã chiến dựng vội giữa rừng, ven suối hay ngay sau đội hình chiến đấu. Có những ngày, đạn pháo còn nổ phía trước, phía sau bếp đã phải đỏ lửa.
Người viết hình dung ra cảnh người lính quân nhu vai đeo gạo, lưng vác xoong nồi, băng qua những con đường đất lầy lội, chỉ mong sao bữa cơm đến tay anh em đúng giờ. Với bác Cáp, đó là mệnh lệnh không cần giấy tờ.
Bác kể lại một kỷ niệm mà đến giờ vẫn nhớ như in: “Có lần đơn vị hành quân gấp, bếp không kịp nấu. Anh em mỗi người chỉ có nắm cơm nguội với ít muối vừng. Tôi nhìn mà xót ruột lắm.”
Đêm hôm đó, bác cùng mấy chiến sĩ quân nhu lặng lẽ nhóm bếp bên suối, tận dụng những gì còn lại trong kho: ít gạo, vài bó rau rừng, mấy con cá bắt được bằng lưới dã chiến. Nồi canh đơn sơ, nhưng khi mang lên cho bộ đội, ai cũng cười. “Anh em bảo: ăn bát canh này là thấy có quê nhà trong đó,” bác Cáp kể, ánh mắt ánh lên niềm xúc động.
Ở chiến trường Tây Nam, không chỉ thiếu thốn lương thực mà còn phải đối mặt với bệnh sốt rét, kiết lỵ. Khi ấy, người lính quân nhu như bác vừa là người lo ăn, vừa là người động viên tinh thần.
“Có cậu sốt run, tôi bón từng thìa cháo. Nó nắm tay tôi bảo: anh ơi, ráng cho em ăn để mai còn đi làm nhiệm vụ.”
Người viết hiểu rằng, giữa khói lửa chiến tranh, một bát cháo nóng, một bữa cơm đủ no cũng là vũ khí. Nó giữ cho người lính vững tin, để ngày mai tiếp tục lên đường.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ năm 1981, bác Nguyễn Tiến Cáp trở về quê hương với dáng vẻ giản dị như bao người nông dân khác. Nhưng trong ký ức bác, những năm tháng làm công tác quân nhu ở chiến trường Tây Nam vẫn là quãng đời không thể nào quên. “Không trực tiếp nổ súng, nhưng tôi tự hào vì đã góp phần giữ sức cho anh em chiến đấu,” bác nói, giọng nhẹ nhưng dứt khoát.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính thầm lặng như bác Nguyễn Tiến Cáp vẫn là một phần không thể thiếu của thời hoa lửa – nơi mỗi công việc, dù âm thầm đến đâu, cũng đều góp phần làm nên chiến thắng.



