Người trở về muộn
Ông Lâm trở về làng vào một buổi chiều rất yên.
Không có ai đón. Không có tiếng gọi. Con đường làng vẫn như xưa, chỉ có điều rộng hơn và bằng phẳng hơn. Ông đứng ở đầu ngõ, nhìn vào bên trong, như thể đang cố xác nhận rằng mình đã đi đúng chỗ.
Bốn mươi năm.
Ông không nói ra con số ấy, nhưng nó hiện rõ trong cách ông đứng lặng rất lâu trước khi bước tiếp.
Ngôi nhà cũ không còn. Thay vào đó là một căn nhà mới, tường sơn sáng. Trước sân, một đứa trẻ đang chơi, thấy ông thì dừng lại, nhìn với ánh mắt lạ lẫm.
“Ông tìm ai ạ?” nó hỏi.
Ông mở miệng, nhưng không trả lời ngay.
“Tôi… từng sống ở đây,” ông nói.
Đứa trẻ không hiểu. Nó chạy vào trong, gọi lớn:
“Mẹ ơi, có người lạ!”
Một người phụ nữ bước ra. Khi nhìn thấy ông, bà khựng lại. Ánh mắt bà thay đổi, từ dè chừng sang ngạc nhiên, rồi dần dần nhận ra điều gì đó.
“Anh… Lâm?”
Ông gật đầu.
Không ai nói gì thêm trong vài giây.
Rồi bà bước tới, chậm rãi, như sợ nếu nhanh quá thì hình ảnh trước mặt sẽ biến mất.
“Anh còn sống…” bà nói, giọng thấp.
Ông cười nhẹ. “Ừ.”
Không ai hỏi thêm ngay về những năm tháng đã qua. Những câu hỏi lớn thường cần thời gian.
Ông ngồi xuống bậc thềm. Mọi thứ quen mà lạ. Cái cây trước sân không còn. Bức tường cũ đã bị thay. Nhưng có những thứ ông vẫn nhận ra – cách ánh nắng chiếu vào góc sân, mùi đất sau mưa.
“Tôi về muộn quá,” ông nói.
Người phụ nữ lắc đầu. “Về là được.”
Sau đó, ông mới kể.
Không phải tất cả. Chỉ từng phần.
Về những năm đi bộ đội. Về những lần hành quân. Về những người đã đi cùng rồi không trở lại. Có những đoạn ông dừng lại rất lâu, như đang tìm cách đặt tên cho một điều gì đó không thể gọi thành lời.
“Có lúc tôi nghĩ mình không về được,” ông nói.
Người phụ nữ không hỏi thêm. Bà chỉ ngồi nghe.
Buổi chiều kéo dài. Ánh nắng nhạt dần.
Một lúc sau, đứa trẻ lại gần, nhìn ông.
“Ông là ai vậy?”
Ông nhìn nó, rồi cười.
“Là người ở đây,” ông nói.
“Nhưng cháu chưa từng thấy ông.”
Ông gật đầu. “Ừ, vì ông đi xa.”
“Xa bao lâu ạ?”
Ông không trả lời ngay.
“Lâu lắm,” ông nói.
Đứa trẻ suy nghĩ một lúc, rồi hỏi:
“Giờ ông ở lại không?”
Ông nhìn quanh. Con đường. Ngôi nhà. Những thứ đã đổi thay.
Rồi ông gật đầu.
“Ừ, ở lại.”
Tối hôm đó, ông ngủ trong căn nhà mới, trên một chiếc giường không phải của mình. Ông nằm im, nghe tiếng đêm – tiếng côn trùng, tiếng gió, những âm thanh quen thuộc mà đã rất lâu ông không nghe.
Ông không ngủ ngay.
Không phải vì lạ chỗ.
Mà vì lần đầu tiên sau nhiều năm, ông không còn ở giữa một nơi phải cảnh giác.
Không có tiếng động nào khiến ông phải bật dậy. Không có gì cần canh gác.
Chỉ có yên tĩnh.
Ông nhắm mắt.
Một lúc sau, ông thở ra rất chậm.
“Về rồi,” ông nói khẽ, như nói với chính mình.
Ngoài kia, con đường làng vẫn nằm đó, lặng lẽ.
Không ai biết nó đã từng chờ ai.
Nhưng có một người, sau rất nhiều năm, cuối cùng cũng đi hết con đường của mình… để trở về.



