Người trở về muộn
Chiến tranh kết thúc đã lâu.
Người đàn ông đứng trước ngôi nhà cũ, tay run run đặt lên cánh cửa gỗ. Cây xoài trước sân vẫn còn đó, nhưng đã lớn hơn nhiều.
Ông gõ cửa.
Một người phụ nữ bước ra, mái tóc đã bạc. Bà nhìn ông thật lâu.
“Anh…?”
Ông không nói gì, chỉ gật đầu.
Họ đứng lặng. Bao nhiêu năm, bao nhiêu mất mát, bỗng chốc dồn lại trong một ánh nhìn.
Không cần lời nào nữa.
Thời hoa lửa đã qua, nhưng những gì nó để lại — vẫn cháy âm ỉ trong lòng người.



